[HĐ-2S] VỢ ƠI, ĐỪNG ĐI ! - LỤC MANH TINH CẬP NHẬT C48

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 11 2019 23:10

Phòng thì rộng mở thiếu điều trải thảm đỏ luôn ý mà anh có dám vào ko? :)))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 11 2019 10:03

Chương 13 Sự cố

Kết quả của không khóa cửa là gì?

Nếu đổi lại là người đàn ông khác, Lộc Tang Tang cảm thấy tối nay nhất định mưa giật gió rền, nhưng đây là Đoạn Kính Hoài, cô chỉ có thể nhận được bốn chữ: Liên quan gì tôi.

Cho nên cô chỉ nói chơi như vậy mà thôi.

Quả nhiên, Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái như nhìn người bệnh thần kinh rồi đi về phòng.

Mức độ khó khăn của Đoạn Kính Hoài không phải cao bình thường.

Điểm ấy, mấy năm trước Lộc Tang Tang đã biết rồi.

Nhớ lần đó là sinh nhật Đoạn Kính Hành, nhân duyên của anh rất tốt, lúc ấy bất kể là người có tiền hay không có tiền, bạn bè đủ mọi cấp độ đều đến chúc mừng. Cô và Đoạn Kính Hành thân thiết như vậy, cho nên cũng được mời.

Cô chọn kỹ quà tặng gói lại cẩn thận, tiến vào cửa phòng bao, đập vào mắt là cảnh tượng mờ ảo, tiếng nhạc ầm ĩ, mọi người chè chén say sưa. Song kỳ lạ chính là, lần đầu tiên cô không để ý tới mấy người đang nhảy điên cuồng kia, mà ánh mắt bị Đoạn Kính Hoài đang ngồi trên sofa thu hút.

Trước mặt anh để một ly nước lọc, mặt mày nghiêm nghị hờ hững, hoàn toàn không hợp với quang cảnh hư hỏng xung quanh.

Nhưng thần kỳ chính là, ngồi bên cạnh Đoạn Kính Hoài là một cô gái lạ, cô gái kia vô cùng xinh đẹp, lúc này cô ấy đang nghiêng người nói gì đó với anh.

Lộc Tang Tang cảm thấy ngoài ý muốn chớp mắt mấy cái, cô đi tìm Đoạn Kính Hành. Đoạn Kính Hành dẫn cô thoát khỏi đám người, cùng ngồi xuống sofa.

"Sinh nhật vui vẻ." Cô tặng quà cho anh.

Đoạn Kính Hành cười cảm ơn cô.

Lộc Tang Tang hất cằm, bất thình lình hỏi thăm, "Cô gái kia là ai vậy?"

Hôm nay con gái trong phòng bao rất nhiều, Đoạn Kính Hành cũng không biết cô hỏi ai. Lộc Tang Tang đưa tay chỉ Đoạn Kính Hoài: "Bên cạnh anh ấy đấy."

"À, một người bạn của anh."

"Vẻ ngoài rất xuất sắc đó."

"Em cũng thấy vậy?" Đoạn Kính Hành nói: Anh nghĩ là anh của anh sẽ thích."

Lộc Tang Tang trố mắt: "Anh đang mai mối cho anh ấy?"

Đoạn Kính Hành cong môi, "Anh cảm thấy anh ấy cần, bằng không thì với tính tình của anh ấy, biết bao giờ mới có bạn gái."

Lộc Tang Tang chậc chậc, đồng thời cũng ngoài ý muốn, Đoạn Kính Hoài có thể trò chuyện với một cô gái trong không gian ầm ĩ thế này, không hề đứng dậy rời đi.

Xem ra thật sự là thích cô gái kia?

Về sau càng chơi càng high, Lộc Tang Tang không quản người khác nữa. Song cô không ngờ khi ra ngoài đi vệ sinh lại gặp Đoạn Kính Hoài, cô thấy anh và cô gái ngồi bên cạnh anh ban nãy đang đứng ở đầu cầu thang tương đối thiếu ánh sáng.

Cô gái kia đưa lưng về phía Lộc Tang Tang, cho nên cô không thấy rõ nét mặt cô ấy, cô chỉ thấy được chỉ trong nháy mắt, cô gái kia tự dưng nhào vào lòng ngực Đoạn Kính Hoài.

Mẹ nó! Trâu bò quá.

Lộc Tang Tang không ngờ tên tiểu đứng đắn này lại trốn ra ngoài lén lút ôm con gái nhà người ta, quả thật làm nhục hai chữ nhã nhặn!

Có điều, cô vừa nghĩ như thế, người nọ đứng cách đó không xa bỗng ngẩng đầu lên. Nơi cầu thang tờ mờ tối, đôi mắt anh dường như phát ra ánh sáng âm u, mang theo một loại chấn động lòng người lạnh như băng.

Lộc Tang Tang đối mặt với anh, cô sợ tới mức quên cả bỏ chạy.

Em đi ngang qua đây!

Lộc Tang Tang dùng khẩu hình miệng nói với anh.

Song cô không biết anh có nhìn rõ không nữa, dù sao nói xong cô cũng xoay người chạy đi mất.

"A-----"

Lộc Tang Tang vừa chạy được vài bước thì chợt nghe sau lưng truyền tới một tiếng hét nhỏ, cô ngẩn người, vô thức quay đầu lại nhìn. Kết quả cô nhìn thấy cô gái kia ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt hết sức ngạc nhiên, còn Đoạn Kính Hoài thì mang vẻ mặt hết sức tức giận đi về phía cô.

Anh đi đến gần, rất nhanh sẽ đi lướt qua người cô.

Tính nhiều chuyện của Lộc Tang Tang nổi lên, thấy loại hoàn cảnh này cô đánh bạo hỏi một câu, "Làm sao thế?"

Đoạn Kính Hoài dừng lại, anh nhìn cô một cái, "Không biết xấu hổ."

Lộc Tang Tang: "?"

Tự dưng sao chửi người ta!

Sau này, Lộc Tang Tang mới biết được tình hình chi tiết cụ thể qua lời kể của Đoạn Kính Hành và những người bạn khác, thì ra cô gái kia rất thích anh, cho nên tối đó đã tìm cách hẹn anh ra.

Chuyện này vốn hết sức bình thường trong cái vòng lẩn quẩn của bọn họ, có điều cho tới chết cô gái kia cũng không ngờ, cô ta thất bại là do người cô ta chọn là Đoạn Kính Hoài.

Phú nhị đại quy củ đứng đắn, cố chấp, cao ngạo lạnh lùng, khó hầu! Muốn dùng nhan sắc và thân thể quyến rũ một người chưa quen bao lâu đi thuê phòng, người đó còn là Đoạn Kính Hoài, quả là đi vào đầm rồng hang hổ.

Vì thế, câu đầy đủ Đoạn Kính Hoài nói hôm đó hẳn là: Ôm ấp yêu đương, không biết xấu hổ!

**

Hai ngày sau, cấp dưới chuẩn bị đạo cụ quay chụp xong thì cùng Lộc Tang Tang đi đến viện phúc lợi.

Ngày đó, đúng lúc Đoạn Kính Hoài không có ca mổ nào, cũng không làm ca hành chính. Anh ở thư phòng trong nhà, không ngừng nhận được tin nhắn wechat của Lộc Tang Tang, cô vô cùng nhiệt tình mời anh đến xem thử.

Có lẽ là do cô liên tục mời mọc khiến anh khó chịu, cũng có thể là hôm nay thật sự là ngày nghỉ, hoặc có thể nói là một bác sĩ, anh có hơi hiếu kỳ về phương diện này.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà anh đi xuống lầu, lái xe rời khỏi nhà.

Lúc lấy lại tinh thần, anh đã xuất hiện trước cửa viện phúc lợi rồi.

Trước cửa có hai chiếc xe, một chiếc là xe riêng của Lộc Tang Tang, một chiếc là xe của cấp dưới cô. Vừa xuống xe Đoạn Kính Hoài đã nghe thấy tiếng cười nói bên trong, đi vào, anh thấy máy móc dựng xung quanh, giữa màn ảnh là khuôn mặt tươi cười sáng chói của cậu nhóc Tiểu Nam.

Trước máy quay, thằng bé kể sơ về quá trình mang chi giả hằng ngày, nói đến câu cuối cùng, nhân viên công tác bên cạnh tỏ ý bảo thằng bé đứng lên đi thử cho mọi người xem. Đoạn Kính Hoài đến trễ, cho nên anh không biết từ lúc bắt đầu đến giờ bọn họ đã tập thử rất nhiều lần.

Anh chỉ lẳng lặng đứng xem, thấy Lộc Tang Tang hồi hộp đến nỗi nuốt nước bọt.

Cậu nhóc kia khẽ cúi đầu đi tới, mặt mày tươi cười. Đoạn Kính Hoài nhìn chằm chằm vào thằng bé, vì thế anh cũng thấy trên trán thằng bé xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Đoạn Kính Hoài nhíu mày, cảm thấy nụ cười của cậu nhóc đó có chút miễn cưỡng.

Ở một mặt khác, Lộc Tang Tang cũng phát hiện, cô bước nhanh lên, gọi Tiểu Nam.

Tiểu Nam quay qua nhìn cô, còn vẫy vẫy tay, ý bảo tiếp tục quay chụp.

Tiểu Nam bước về phía trước thêm vài bước, đúng lúc này, thằng bé đột nhiên dừng lại. Sắc mặt có chút trắng bệch, nhìn kỹ, cả người còn hơi phát run.

Lộc Tang Tang: "Tiểu Nam, em ------------"

Bộp -------------

Đột nhiên Tiểu Nam ngồi khuỵu xuống, mồ hôi lạnh to như hạt đậu không ngừng lăn trên má, thế nhưng đến lúc này, thằng bé còn cậy mạnh cố mỉm cười.

"Không sao, em còn có thể đi. . . "

Trong nháy mắt, Lộc Tang Tang ngây ngẩn cả người, lúc định thần lại, cô lập tức vọt tới.

Nhưng có người còn nhanh hơn cơ, Lộc Tang Tang nhìn thấy Đoạn Kính Hoài không biết xuất hiện từ đâu mà chạy tới nhanh như chớp, bế Tiểu Nam lên.

"Bác sĩ Đoạn?"

Đoạn Kính Hoài quay sang nhìn cô, bởi vì tức giận nên sắc mặt trầm hơn rất nhiều, "Lộc Tang Tang, tôi đã nói rồi, nếu chỉ vì lợi ích làm ăn, đừng lãng phí hơi sức vào cái này!"

"Tôi. . ."

"Đến bệnh viện." Đoạn Kính Hoài không nhìn cô nữa, anh chọn đại một người rồi nặng nề nói: "Cậu lái xe."

"Dạ."
 Đoạn Kính Hoài và ba nhân viên công tác đưa Tiểu Nam đi trước, Lộc Tang Tang ở lại giải quyết hậu quả.

Chuyện đến nước này, làm sao Lộc Tang Tang vẫn không hiểu nguyên nhân Tiểu Nam đột nhiên xảy ra vấn đề, trước đó thằng bé vẫn còn tốt lắm mà, đối với chi giả hình như cũng không xảy ra bất kỳ hiện tượng không thích ứng nào.

"Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?" Cô nhìn chằm chằm dì viện trưởng, "Dì à, trước đó dì nói với con hết thảy đều rất tốt."

Viện trưởng cũng nôn nóng hết sức: "Thằng bé, quả thật trước đó thằng bé còn tốt lắm."

"Vậy thì vừa rồi xảy ra chuyện gì? Có phải thằng bé có nguyên nhân khác không? Ngã bệnh?"

Viện trưởng: "Không có sinh bệnh, đứa bé này vẫn luôn nói với dì là nó cực kỳ quý trọng cơ hội lần này, cũng rất cảm ơn con đã tình nguyện giúp nó không điều kiện, nó nói muốn báo đáp con, cho nên mỗi ngày nó đều cố hết sức rèn luyện."

Sau khi nghe xong, trợ lý đứng bên cạnh đứng ra nói: "Lúc vừa mang chi giả khả năng thích ứng không tệ, nhưng mà về mặt thời gian nhất định phải tiết chế, bằng không rất dễ làm tổn thương phần còn lại của tay hoặc chân không lành lặn."

Lời vừa nói ra, mọi người lập tức hiểu ngay.

Lộc Tang Tang nhớ tới dáng vẻ cậu nhóc kia lập lời thề son sắc nói muốn quay tốt video giúp đỡ cho công việc của cô, trong lòng cô chưa xót không thôi.

Thằng bé sợ bản thân mình thể hiện không tốt, cho nên mới ra sức luyện như vậy.

Lộc Tang Tang: "Là vấn đề của con. . ."

Viện trưởng: "Con đừng bao giờ nói như vậy, khoảng thời gian này sự quan tâm chăm sóc con dành cho Tiểu Nam, chúng ta đều nhìn thấy hết."

Lộc Tang Tang nhắm mắt lại, không nói thêm một lời, sau đó rời khỏi viện phúc lợi.

**

Lộc Tang Tang lái xe đến bệnh viện nhân dân số hai nơi Đoạn Kính Hoài làm việc.

Hỏi qua y tá, cô đi thẳng đến trước cửa phòng cấp cứu, người ngoài không thể vào trong.

"Lộc tiểu thư."

Lộc Tang Tang nhìn thấy nhân viên công tác theo đến bệnh viện ban nãy, "Tiểu Nam thế nào rồi?"

"Vừa rồi trên xe tháo chi giả ra cho Tiểu Nam, phần da thịt ngay khớp nối có màu tím bầm, trầy da nghiêm trọng." Nhân viên công tác nói thêm: "Hơn nữa Tiểu Nam rất đau, đại khái có lẽ ảnh hưởng xương cốt."

Sắc mặt Lộc Tang Tang trắng nhợt: "Chi giả của chúng ta có vấn đề?"

"Không phải, những người tham gia thực nghiệm khác không sao, các số liệu đều đạt tiêu chuẩn." Nghĩ ngợi thêm một lát, nhân viên công tác lại nói: "Chắc hẳn là do bản thân Tiểu Nam tự tạo áp lực cho mình, luyện tập quá nhiều không chú ý nghỉ ngơi, vả lại tuổi thằng bé còn nhỏ, sức khỏe lại yếu ớt."

Lộc Tang Tang ngồi xuống ghế chờ ngoài hành lang, cô ôm trán: "Là tôi tạo quá nhiều áp lực cho thằng bé. . ."

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Tiểu Nam cũng được đặt trên giường đẩy ra ngoài. Nhưng hôm nay thằng bé tiêu hao năng lượng nghiêm trọng, hiện đã ngủ say. Theo sau Tiểu Nam còn có bác sĩ và y tá, đương nhiên, có cả Đoạn Kính Hoài.

Lòng dạ Lộc Tang Tang đều đặt trên người Tiểu Nam, tạm thời không quan tâm Đoạn Kính Hoài, cô theo y tá đẩy Tiểu Nam vào phòng bệnh, sắp xếp cho thằng bé ổn thỏa rồi, cô mới rời khỏi phòng bệnh.

Mấy nhân viên công tác đều chờ cô ở bên ngoài, nhưng Lộc Tang Tang lại đi thẳng đến chỗ Đoạn Kính Hoài cách đó không xa.

"Tình hình thằng bé rất nghiêm trọng?" Lộc Tang Tang hỏi.

Đoạn Kính Hoài: "Nếu không đưa đến bệnh viện kịp thời, sẽ rất nghiêm trọng."

Lộc Tang Tang bỗng không biết phải làm thế nào: "Tôi, chuyện này tôi. . ."

"Lộc Tang Tang."

Cô im lặng chớp mắt.

"Không phải bệnh nhân nào cũng có thể tùy tiện sử dụng." Sắc mặt Đoạn Kính Hoài cực lạnh, "Thằng bé còn nhỏ, hoàn toàn không thể thích nghi với cường độ luyện tập của các người."

Lộc Tang Tang: "Là. . ."

Đoạn Kính Hoài: "Đừng chỉ vì cái trước mắt."

Hình như anh đã hiểu lầm, thế nhưng, lại giống như không hề hiểu lầm.

Đúng là vì lợi ích của mình nên cô mới làm ra những chuyện này, Tiểu Nam cũng vì cô mới biến thành hiện trạng như bây giờ.

Trong lòng Đoạn Kính Hoài, cô là người vô tình, vì làm ăn không quan tâm đến sống chết của bệnh nhân.

Chính cô cũng cho rằng mình như thế, nhưng. . .Sau đó cô đã thật sự quan tâm, thương tiếc Tiểu Nam, cũng hi vọng thằng bé có thể đứng lên đi đứng bình thường như bao người.

Có điều cô không thể giải thích, huống chi ngay cả cô cũng cảm thấy hiện trạng này chính là sự thật, không cần phải giải thích. Vì vậy, đối mặt với chỉ trích của Đoạn Kính Hoài, Lộc Tang Tang chỉ lạnh lạnh nói: "Tôi đã biết."

======
Chưa kịp yêu thương mà hiểu lầm này nối tiếp hiểu lầm khác, không biết bao giờ mới tu thành chính quả 
:k-tuzki-k5410:
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 11 2019 23:42

Thực sự thì tui thấy anh Đoạn chẳng trầm ổn lắm đâu, có 1 số việc ổng vẫn nhìn bề nổi thôi lắm

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 11 2019 10:46

Chương 14 Hiểu lầm

Hai giờ sau, Tiểu Nam tỉnh lại, Lộc Tang Tang vẫn luôn ở bên cạnh, chờ thằng bé tỉnh lại thì cho nó ăn.

"Chị. . ."

Lộc Tang Tng giúp Tiểu Nam nâng đầu giường lên, "Đói bụng không, ăn gì đó trước đi."

Tiểu Nam cúi đầu: "Có phải em làm hỏng rồi không?"

Lộc Tang Tang sững sờ, vừa giận vừa đau lòng, "Em đó, trong đầu em đang nghĩ cái gì vậy, chị để em quay phim tài liệu chứ không bắt em biểu diễn tiết mục! Tốt chính là tốt, không tốt chính là không tốt! Em hà tất vì biểu hiện mặt tốt nhất ra ngoài mà miễn cưỡng bản thân."

Mắt Tiểu Nam đỏ lên, tay thằng bé nắm chặt chăn, nhỏ giọng nói: "Nhưng mà em không muốn làm chị thất vọng. . ."

"Em --------" Lộc Tang Tang á khẩu không trả lời được.

Cô biết, nhất định là do cô thường xuyên nhắc tới chuyện ở công ty, biết cô tranh giành hạng mục này với người khác trước mặt thằng bé, thằng bé đều để bụng, cho nên mới nghĩ mình làm không tốt sẽ ảnh hưởng đến công việc của cô."

"Tiểu Nam, thật ra công việc của chị không quan trọng như em nghĩ đâu." Lộc Tang Tang xoa đầu thằng bé, giọng nhẹ hơn: "Em chỉ cần làm tốt phần mình là được, chị muốn em có thể đi đứng giống như người bình thường, chứ không phải biến thành con rối biểu diễn, hiểu chưa?"

Sau khi im lặng một lát, Tiểu Nam chậm rãi gật nhẹ đầu.

"Được rồi, ăn cơm đi, đợi lát nữa dì viện trưởng tới, dì ấy sẽ chăm sóc em."

"Dạ."

Lộc Tang Tang kéo bàn nhỏ cho Tiểu Nam ăn cơm, đúng lúc này đột nhiên Tiểu Nam nói: "Chị, hôm nay cái anh đưa em đến bệnh viện là ai thế ạ? Bạn của chị hả?"

Lộc Tang Tang hơi khựng lại một chút: "Đúng vậy, anh ấy còn là bác sĩ ở đây."

"Thảo nào em nhìn thấy anh ấy và các bác sĩ cùng chữa trị cho em trong phòng cấp cứu. . ." Tiểu Nam nói thêm: "Hình như anh ấy rất lợi hại."

"Tình anh ấy cũng lợi hại như vậy đấy," Lộc Tang Tang chun mũi vô cùng mất hứng, "Hung dữ lắm."

Đợi khi viện trưởng viện phúc lợi đến bệnh viện, Lộc Tang Tang mới trở về công ty, hôm nay cô còn rất nhiều việc bắt buộc phải hoàn thành, bây giờ đã trễ quá rồi.

Vừa mới bước vào cửa công ty, cô nhìn thấy phía trước có một đám người đi về phía này. Có cả mấy người Lộc Sương, vị trí đầu tiên là một ông lão ngồi xe lăn, ông nội của cô, Lộc Quốc Hoa.

Lộc Tang Tang đi đến trước mặt ông rồi dừng lại, "Ông nội."

Lộc Quốc Hoa ngẩng đầu nhìn cô một cái, "Hôm nay không ở công ty?"

"Có chút việc cần xử lý, cho nên con ra ngoài một chuyến."

Lộc Sương cười xùy một tiếng.

Lộc Tang Tang lười để ý đến chị ta, cô đứng sang một bên, "Ông nội phải về sao ạ?"

"Ừ."

Từ trước đến nay, Lộc Quốc Hoa luôn lạnh nhạt với mẹ con cô, mẹ cô chỉ là con gái nhà bình thường hoàn toàn không có bất cứ bối cảnh nào, mà người vợ trước của ba cô, cũng chính là mẹ của mấy người Lộc Sương, lại là một tiểu thư nhà quyền quý, hai bên cao thấp rõ ràng.

Lúc ba của cô và mẹ Lộc Sương còn chung sống, Lộc Quốc Hoa cũng không hề ủng hộ hai người ly hôn. Chẳng qua là hai người không còn tình cảm, cuối cùng vẫn mỗi người một ngã, hơn nữa, cuối cùng mẹ Lộc Sương còn sinh bệnh mà qua đời.
 Về sau, ba cô có ý định tái hôn với mẹ cô, lúc ấy, Lộc Quốc Hoa thẳng thừng không cho mẹ cô bước chân vào nhà, từ đầu đến cuối ông ấy đều ghét bỏ bối cảnh mẹ cô, cũng nghĩ là bà dùng nhan sắc để quyến rũ con trai mình.

Hồi còn rất nhỏ, Lộc Tang Tang vẫn không hiểu vì sao ông bà nội chỉ yêu thương anh trai và chị gái chứ không thương cô, bởi vì cô không làm sai bất cứ chuyện gì, mẹ cô cũng không có. Mãi cho đến khi sau này lớn lên một chút, cô mới nhận ra, mẹ cô và cô vốn không hề làm sai chỗ nào, chỉ là sai bối cảnh mà thôi.

Có điều, cô không phục, cho nên muốn nhận được sự khẳng định từ bọn họ, chứng minh bản thân mình không yếu kém hơn Lộc Sương và Lộc Thừa.

Sau khi Lộc Quốc Hoa được cấp dưới đẩy ra ngoài, Lộc Sương và Lộc Thừa mới quay lại.

Ba người cùng đi thang máy.

"Nghe nói cô đích thân đến hiện trường xem người ta thí nghiệm chi giả hả?" Lộc Sương hỏi.

Lộc Tang Tang: "Như thế nào? Có gì chỉ giáo?"

"Chỉ giáo thì không dám nhận." Lộc Sương cười mỉa mai, "Chỉ cảm thấy cô rất hay làm những chuyện vô tích sự."

Lộc Tang Tang quay đầu lại nhìn chị ta, "Chị có ý gì?"

"Cô không biết sao?" Lộc Sương nhướng mày, "Hôm nay ông nội tới công ty họp, sắp xếp ổn thỏa hạng mục chi giả, về sau chuyện này sẽ do Lộc Thừa quản lý."

Lộc Tang Tang đờ người, bất ngờ nhìn sang Lộc Thừa bên cạnh, "Anh?"

Lộc Thừa liếc mắt qua, mặt mày có hơi mất tự nhiên, "Ông nội nói bản kế hoạch của tôi khá tốt, cho nên đã giao cho tôi làm."

Lộc Tang Tang hơi híp mắt, cơn tức đè nặng trong lòng hóa thành lửa giận vọt lên yết hầu, "Nếu tôi nhớ không nhầm, chuyện này sẽ được quyết định vào hội nghị tuần sau mà!"

"Đúng vậy, nhưng mà tạm thời ông nội có chuyện khác phải giải quyết, cho nên mới quyết định sớm."

"Lộc Sương!"

"Cô quát tôi có ích gì? Việc này đâu phải do tôi quyết định." Lộc Sương nhíu mày.

"Tôi đi tìm ông nội." Lộc Tang Tang quay đầu định đi ra ngoài.

Lộc Sương gọi cô lại, "Lộc Tang Tang, cô khờ thật hay là giả ngu?"

Lộc Tang Tang dừng bước.

"Cô cho rằng ông nội không biết cô nỗ lực cố gắng làm chuyện này thế nào sao? Đương nhiên ông nội biết rõ, chẳng qua là trong lòng ông ấy đã có lựa chọn từ lâu mà thôi."

Những lời Lộc Sương nói giống như ném một viên pháo vào mặt cô, nổ tung, xanh xanh tím tím, khiến sự khó chịu của cô không chỗ che giấu. Lộc Tang Tang chậm rãi nhướng mày, ánh mắt nhìn bọn họ có chút mông lung.

Song cô vẫn cố gắng ép nước mắt vào trong rồi quay đầu lại, nhìn chằm chằm bọn họ: "Trong lúc tôi không có mặt ở đây mở họp,  có ý gì?"

Lộc Thừa: "Ông nội tới bất ngờ quá mà thôi. . ."

Lộc Tang Tang: "Vậy sao anh không gọi điện cho tôi?"

"Cô ầm ĩ cái gì?" Lộc Sương lên tiếng: "Tôi nói rồi, mặc kệ cô có đến hay không, chuyện này không đến lượt cô quyết định, chút điểm giác ngộ đó cũng không có?"

Chút điểm giác ngộ cũng không có?

Đúng thật nhỉ, Lộc Tang Tang, tại sao chút điểm giác ngộ đó mày cũng không có.

Mặc dù mày làm tốt như bọn họ, thậm chí là còn làm tốt hơn bọn họ, thì mấy vị trưởng bối kia cũng không nhìn tới mày.

Những chuyện thiên vị kia mãi mãi không bao giờ đến lượt mày hưởng.

Trái tim Lộc Tang Tang đau đớn từng cơn, có điều ngay cả há miệng nói cô cũng không làm được, căm hận vô danh hung hăng cắn chặt cổ họng, máu tươi đầm đìa, oán niệm bộc phát, nhưng cô không thể thốt lên dù chỉ nửa chữ.

Cô hoàn toàn không thể phản bác bất cứ điều gì chị ta nói.

**

Trong thời gian ăn cơm tối, Đoạn Kính Hoài tranh thủ thời gian đi thăm Tiểu Nam, anh kiểm tra phần da thịt chỗ chân bị cụt cho thằng bé, tình hình chuyển biến tốt đẹp, cho nên anh cũng yên tâm.

"Bác sĩ, cảm ơn cậu, hôm nay nhờ cậu đưa Tiểu Nam đến bệnh viện." Viện trưởng viện phúc lợi nói.

Sắc mặt Đoạn Kính Hoài lạnh nhạt, nói câu đừng khách sáo.

Viện trưởng: "Dạo này người tốt còn rất nhiều nha, cậu như thế, Lộc tiểu thư cũng như thế."

Nghe được tên Lộc Tang Tang, Đoạn Kính Hoài hơi khựng lại, anh quay đầu nhìn dì viện trưởng.

Dì viện trưởng cảm khái nói tiếp: "Lộc tiểu thư không chỉ cho Tiểu Nam có cơ hội đứng lên, hơn nữa còn thật lòng quan tâm Tiểu Nam, cô ấy thường xuyên mang rất nhiều quà đến thăm thằng bé, còn dạy thằng bé vẽ tranh nữa.

Đoạn Kính Hoài kéo chăn lên cao giúp Tiểu Nam rồi đứng thẳng người dậy.

Dì viện trưởng vẫn tiếp tục nói: "Cô ấy thật sự xem Tiểu Nam giống như em trai mình, không chỉ như thế, cô ấy còn hỗ trợ cho viện phúc lợi chúng tôi rất nhiều vật phẩm. Bác sĩ Đoạn, tôi thấy cậu và Lộc tiểu thư chắc hẳn là bạn bè, thật lòng rất cảm ơn hai người."

Đoạn Kính Hoài đứng đó một lúc lâu, anh khẽ cau mày, sắc mặt có hơi lạ.

"Không cần khách sáo." Anh nói.

"Chỗ chúng tôi chỉ là một viện phúc lợi nhỏ, trước kia chẳng có ai để ý, vấn đề của Tiểu Nam khiến tôi lo lắng nhất, trước kia tôi đã từng nghĩ tới chuyện cho Tiểu Nam lắp chi giả, nhưng mà. . . Quả thật, tôi không gánh nổi chi phí. Bây giờ thì tốt rồi, may mà có Lộc tiểu thư." Viện trưởng xúc động, "Tôi tin trong tương lai sẽ có rất nhiều đứa trẻ như Tiểu Nam có thể lắp đặt chi giả."

Đoạn Kính Hoài: "Vậy chuyện lần này. . ."

Tiểu Nam nằm ở trên giường nghe nãy giờ, thằng bé vội lên tiếng: "Chuyện lần này không thể trách chị được! Là vấn đề của em, do em không nghe lời bọn họ dặn dò, luyện tập quá nhiều mới dẫn đến bị thương. Anh bác sĩ, anh có thể giúp em an ủi chị không? Đây thật sự không phải vấn đề của chị ấy."

Nhìn thái độ lo lắng của thằng bé trước mắt, trong đầu anh hiện lên hình ảnh Lộc Tang Tang đứng trước mặt anh trước đây không lâu.

Lúc ấy cô cũng có vẻ mặt lo lắng như đứa trẻ này, thế nhưng anh chỉ cảm thấy đó là cô lo lắng cho kết quả của quá trình thực nghiệm.

Ấn tượng về Lộc Tang Tang đã khắc sâu trong lòng anh, vì vậy anh đương nhiên cho nghĩ như thế.

Anh còn nhớ rõ anh trách cứ cô, bảo cô không nên chỉ vì cái trước mắt.

Cô nói cái gì ấy nhỉ?

Đoạn Kính Hoài có chút mờ mịt.

À, cô ấy không nói gì cả.

Cô ấy chỉ nói, cô ấy đã biết.

Lúc Đoạn Kính Hoài lái xe về nhà thì trời đã khuya, hôm nay vốn dĩ anh có thể về sớm, nhưng sau khi rời khỏi phòng Tiểu Nam thì có một ca tai nạn xe cần cấp cứu, anh bị điều đi giải phẫu.

Từ gara đi lên lầu, anh dùng vân tay mở khóa cửa.

Vừa bước vào nhà, đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn chút ánh sáng vọng ra từ phòng bếp. Đoạn Kính Hoài cho rằng Lộc Tang Tang đã ngủ, anh thay dép lê rồi đưa tay bật đèn phòng khách.

Căn phòng bỗng sáng trưng.

Đoạn Kính Hoài đứng ở cửa chính, nhìn thấy ở một góc nhỏ của ghế sofa, có một người đang ngồi.

Chính xác mà nói, người nọ đang làm ổ ở đó, chân của cô rút vào trong làn váy ngủ rộng thùng thình, đầu rũ xuống, tóc tai bù xù nhìn không thấy mặt. Thứ duy nhất cô để lộ ra ngoài quần áo là một đoạn cánh tay, vô cùng nhỏ, cảm giác chỉ toàn xương, có chút dọa người.

Nếu đổi lại là người bình thường, sau khi đèn được bật sáng, nhất định sẽ hoảng sợ.

Nhưng may là Đoạn Kính Hoài không phải người bình thường, anh nhìn tình cảnh trước mắt, ý niệm đầu tiên trong đầu không phải là nhà có "Nữ quỷ", mà chính là không ngờ "Nữ quỷ" lại đang uống rượu trong nhà.

Trên bàn bày một đóng bia, chỉ còn hai lon chưa bật nắp.

"Về rồi à?" Nữ quỷ khách sáo hỏi, chẳng qua là giọng hơi khàn.

Đoạn Kính Hoài gần như tái phát bệnh "Yêu sạch sẽ" cộng thêm chứng bệnh "Cưỡng bách", anh không chịu nổi khi nhà dơ dáy bẩn thiểu còn có mùi rượu, một chút cũng không được.

"Sao cô lại uống rượu ở nhà?"

"Nữ quỷ" Lộc Tang Tang nghiêng đầu ra khỏi đầu gối, "Không thể uống?"

Đoạn Kính Hoài muốn mở cửa sổ, nhưng nhìn thấy quần áo mỏng tanh trên người Lộc Tang Tang, anh đành buông tha cho suy nghĩ đó.

"Muộn rồi, đi ngủ."

Lộc Tang Tang cười ha ha hai tiếng, "Ngủ không được đó bác sĩ à, anh có thể giúp tôi làm cách nào để không phiền lòng nữa hay không?"

Đoạn Kính Hoài nghiêm mặt, "Tôi không phải bác sĩ tâm lý."

"Ồ. . . Đúng nhỉ." Lộc Tang Tang cầm một lon bia, "Vậy anh tới đây, uống với tôi một lon."

Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, có chiều hướng nổi giận. Có điều nhớ lại chuyện ban sáng, anh cảm thấy mình nợ cô.

"Uống ít thôi, chất cồn sẽ khiến dạ dày bị kích thích, cũng ảnh hưởng đến khả năng co bóp hấp thu chất dinh dưỡng của dạ dày." Đoạn Kính Hoài nói thêm: "Chẳng phải cô sợ béo sao? Uống rượu bia sẽ tích mỡ, rất có thể gây ra bệnh mỡ trong máu. . ."

"Dừng!" Lộc Tang Tang đưa tay ngăn cản rồi trừng mắt nhìn anh, "Anh có thể đừng nói mấy lời xuyên tim vậy được không?"

Đoạn Kính Hoài vô cùng tỉnh táo, "Lời khuyên của bác sĩ, nghe hay không thì tùy."

Huyệt thái dương Lộc Tang Tang giật giật, "Không nghe! Hôm nay không vui, không muốn nghe! Anh muốn uống với tôi một lon không? Không uống thì cút!"

Hiếm khi nào Lộc Tang Tang dám nói chuyện với Đoạn Kính Hoài như vậy, có chút men trong người, lá gan cũng lớn hơn không ít.

Mà thần kỳ là Đoạn Kính Hoài chẳng lộ ra chút khó chịu nào, thậm chí anh còn nghĩ, đại khái là hôm nay công việc của cô không như ý, hơn nữa còn bị anh "Dạy dỗ" cho một trận, cho nên tâm trạng khó tránh khỏi sa sút.

Có lẽ do bị suy nghĩ này quấy phá, trước ánh mắt hung dữ của cô, anh ngồi xuống bên cạnh cô.

Lộc Tang Tang cũng sững sốt một chút, cô không ngờ anh thật sự sẽ ngồi xuống "Tiếp khách".

"Uống một lon?" Cô chần chừ lên tiếng.

Đoạn Kính Hoài duỗi tay lấy lon bia trong tay cô đi, sau đó anh đề nghị: "Hay là uống trà đi."

Lộc Tang Tang: ". . ."

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 11 2019 21:02

"Bẩn thiểu" -> bẩn thỉu nha
Thiệt chứ anh nhà nên học cách an ủi người khác đi á, cứ cái kiểu nói chuyện mất hứng như này thì con gái người ta ko chịu nổi đâu

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 2 khách