[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
dwdcbh
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 21 Tháng 10 2019 00:26
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 11 2019 02:00

Truyện siêu hay khủng lồ ạ !!!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4945 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 11 2019 07:27

Edit: Sắc Sắc
Beta: Sắc Mị Sắc

 
Chương 23. Đau để em nhớ kỹ

Kinh Trì thả chân cô ra, đứng lên.

Khoảng cách của hai người chợt rút ngắn, hơi thở nam tính đến gần, Thịnh Hạ không khỏi lùi về sau hai bước, cô lập tức dựa vào trên thanh xà tập múa.

Cô lùi một bước, anh lập tức tiến thêm một bước, mãi đến khi tay anh chống bên cạnh eo cô.

Đây là kabe-don trong truyền thuyết sao?

Thịnh Hạ ngẩng đầu lên, ngay lập tức cô đối diện với khuôn mặt đang đến gần.

Hàng mi vừa dài vừa dày, đôi mắt sâu hun hút, giống như sao trên trời, làm người mê đắm.

Bị anh nhìn như thế, trống ngực Thịnh Hạ đập thình thịch, trái tim muốn nhảy cả ra ngoài.

Không khí dần dần nóng lên.

“Cảm ơn anh, hội trưởng, chân em đã khá hơn nhiều rồi.”

Cô cố gắng tìm chuyện nói để giảm bớt căng thẳng giữa hai người, chỉ là tình huống thế này lại càng thêm kỳ lạ.

“Hội trưởng….”

Bàn tay Kinh Trì đã xoa xoa sau lưng cô, anh khẽ ừ một tiếng, đồng thời cũng chậm rãi kéo khóa váy cô xuống.

Da thịt lộ ra ngày càng nhiều, trói buộc trên người cô cũng chậm rãi biến mất.

“Muốn nói gì?” Áo trên hoàn toàn đã bị cởi ra, anh lập tức hỏi cô.

Một tay Kinh Trì đặt trên eo cô, tay còn lại thì để sau lưng, từ phía sau anh nhìn đến, giống như anh đang ôm cô mà thôi.

Thịnh Hạ không dám nhìn vào mắt anh, đôi tay không biết đặt ở chỗ nào : “Em…Em em ~~~~”

Hỏi anh đang làm gì sao? Nhưng mà lời này sao có thể nói ra.

Cô cắn môi, không biết nên làm gì.

“Còn mơ thấy ác mộng không?”

Kinh Trì nhẹ nhàng ngửi mùi thơm nơi cổ cô, tay anh lại phủ lên đôi thỏ trắng no tròn đang run rẩy trước ngực.

Hơi thở của Thịnh Hạ rối loạn, miễn cưỡng biết được anh đang hỏi gì.

“Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng còn mơ thấy.”

“Vậy sao không tìm anh?”

Dứt lời, bả vai cô đã bị anh cắn một cái, giống như anh đang trách móc cô.

Thịnh Hạ hít vào một hơi, ngay sau đó, chiếc lưỡi ấm áp của anh lập tức liếm vòng quanh miệng cô, anh cắn cắn một chút, cảm giác tê ngứa làm cô muốn né tránh.

Nhưng người đã bị vây kín, cô hoàn toàn không có cơ hội né tránh, một tay anh ôm eo nhỏ của cô rồi ấn cô vào trong  ngực mình.

Hai chân cô nhũn ra, giọng nói mềm mại đáng yêu, trả lời anh: “Mới vừa nhập học, em sợ anh sẽ, sẽ rất bận, cho nên không dám làm phiền, làm phiền anh , a~~~”

Lời còn chưa nói xong, môi đã bị anh cắn thêm một cái, sau đó anh không nhanh không chậm mà gặm cắn da thịt của cô.

“A, hội trưởng, đau~~~”

“Ừm, đau để cho em nhớ kỹ.”

Thịnh Hạ cúi đầu nghĩ thầm.

Rõ ràng là cô sợ ảnh hưởng đến anh, mà sao bây giờ cô lại trở thành người có lỗi?

Đỉnh hồng bị anh ngắt nhéo, Thịnh Hạ cắn chặt môi mới không bật ra thành tiếng.

“Oan ức? Lúc trước em nói với anh thế nào?” Anh ngậm lấy vành tai cô, giọng nói có chút không rõ ràng.

Lỗ tai truyền đến cảm giác ẩm ướt nóng ấm, làm cô khó mà đứng thẳng người được.

Chân cô không khỏi nâng lên rồi hạ xuống, trong lúc lơ đãng chạm vào chân anh, lập tức bị anh kẹp lại giữa hai chân của mình.

Một chân cô đứng không vững, lắc lư sang bên cạnh, cánh tay vô tình chạm vào công tắc, đèn lập tức vụt tắt.

Trừ ánh trăng sáng nhạt bên ngoài cửa sổ chiếu vào, thì toàn bộ phòng tập múa đều chìm trong bóng tối.

Ánh mắt bị cản trở, giác quan của cô càng nhạy cảm hơn.

Ngón trỏ của anh trêu chọc đỉnh hồng, còn lòng bàn tay vây quanh vuốt ve, cô hơi cong người lên, sau lưng là vách tường, không thể lui được, chỉ có thể thừa nhận từng cơn sóng tê dại chạy khắp toàn thân.

Hơi thở của anh quanh quẩn bên tai, hàm răng khẽ cắn vành tai, loại cảm giác này, khó có thể miêu tả được.

“A…” Môi hé mở, tiếng rên rỉ bật thốt thành lời.

Kinh Trì nhướng mắt, lỗ tai xinh xắn đỏ như rỉ máu, thì ra chỗ này của cô lại mẫn cảm đến vậy.

Anh đưa lưỡi ra, liếm láp dọc theo vành tai của cô.

Thịnh Hạ bị trêu ngứa đến khó chịu, muốn nghiêng đầu lẩn trốn, tay anh lập tức giữ lấy gáy của cô, không cho tránh né.

Tốc độ của anh càng lúc càng nhanh, lồng ngực Thịnh Hạ phập phồng kịch liệt, không kiềm chế được mà rên rỉ từng cơn.

Đột nhiên bụng nhỏ căng thẳng, một dòng nước ấm tuôn trào.

-------------
Tuần sau bỏ, tuần tới có xịt  :k-tuzki-k5437:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
BeiBei
Bài viết: 22
Ngày tham gia: 16 Tháng 9 2019 14:34
Đến từ: Hậu Giang
Has thanked: 172 times
Been thanked: 14 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 11 2019 12:20

Đợi tuần sau tuần sau nữa. Cầu thịt chất lượng

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Bảo Ngọc
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 20 Tháng 11 2019 19:58
Has thanked: 1 time
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

23 Tháng 11 2019 22:21

Trông thịt đến mỏi mòn luôn ah :banhbao28: :banhbao28: :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4945 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 11 2019 08:10

Edit: Sắc Sắc
Beta: Sắc Mị Sắc

 
Chương 24. Thích không?
 Thịnh Hạ khép hai chân lại, sợ bị anh phát hiện.

 Nhưng hành động của cô đều bị anh nhìn thấy.

 Kinh Trì buông tay ôm eo cô, theo bụng nhỏ xoa nhẹ xuống dưới.

 Thịnh Hạ cảnh giác, lập tức đè tay anh lại.

  “Đừng ——”

 Cô khẽ lắc đầu, sợi tóc mỏng manh lướt qua cổ anh, thật ngứa, trái tim anh cũng ngứa.

 Kinh Trì há miệng cắn cắn vành tai cô, Thịnh Hạ rụt cổ lại, tay cũng mềm nhũn, mất đi vài phần sức lực.

 Cách quần lót mỏng manh, bàn tay an chậm rãi vuốt ve từ dưới lên trên.

 Thịnh Hạ có cảm giác thẹn thùng xen lẫn thoải mái, làm cô không khỏi nhớ đến ngày đó ở phòng dụng cụ, đầu gối anh đã cọ xát vào nơi ấy của cô.

 Thân thể đột nhiên bắt đầu có phản ứng, tiết ra một chút ẩm ướt.

 Lòng bàn tay chạm đến ướt át lập tức dừng lại, Kinh Trì rũ mắt, nhờ vào ánh trăng và đèn hành lang bên ngoài, anh nhìn thấy dưới quần lót của cô thấm ra vệt nước, nhuộm sáng một mảnh.

 Ánh mắt anh tối lại, ngón tay lập tức tăng thêm sức, đầu ngón tay chen vào khe nhỏ chập hẹp riêng tư của cô.

 Vườn hoa bí ẩn thình lình bị người chạm vào, suýt chút nữa Thịnh Hạ kêu thành tiếng.

 Cách lớp vải, sự cọ xát mang theo thô ráp, cảm giác lập tức càng thêm mãnh liệt.

 Cô nắm chặt cổ tay anh, nhưng không biết nên làm thế nào, ngăn cản hay là cứ mặc kệ?

 Quần lót càng lúc càng ẩm ướt, làn vải tựa như không hề tồn tại.

 Thịnh Hạ nằm trên vai anh, nếu không phải được anh đỡ lấy, có lẽ cô đã sớm trượt ngã xuống dưới rồi.

 Một ngón tay lại chen vào khe hở.

 Cô còn chưa kịp lên tiếng, thì ngón cái và ngón trỏ của anh đã vân vê hoa châu, trái phải xoa nắn.

 “A ưm  ưm ~~~~~” Cô yếu ớt rên rỉ liên tục.

 Bàn tay đang đè tay anh đột nhiên dùng sức, nhưng chỉ nắm chặt mà thôi, cô muốn đẩy anh ra ngoài, nhưng cũng muốn tay anh ở lại xoa nắn.

 Ngón tay Kinh Trì đi vào trong một chút, nơi đó có vẻ căng mở lớn hơn, như đang mời gọi.

 Bất mãn với quần lót vướng víu, anh lấy ngón tay ra, đẩy quần lót ướt đẫm sang một bên, trực tiếp sờ loạn bên trong.

 Lúc anh lấy ngón tay ra, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong đáy lòng lại có một cảm giác buồn bực, mất mát, không thỏa mãn.

 Cảm giác vừa dâng lên, nơi riêng tư đột nhiên mất đi che đậy, lộ ra ngoài không khí se lạnh, cô còn chưa kịp phản ứng, thì một bàn tay đã lập tức phủ kín.

 Không có cản trở, cảm giác lập tức phóng đại hơn mấy chục lần, kích thích thần kinh của cô.

 Một ngón tay men theo viền hai cánh hoa, từ dưới lên trên, ẩm ướt, trơn trợt.

 Hai chân cô run rẩy, hai tay nhịn không được nắm lấy vai áo của anh, khó chịu thở hổn hển.

 Lòng bàn tay lướt qua bên dưới, đi vào nụ hoa, tìm đến hoa châu, vuốt ve cánh hoa, gây cho cô từng cơn tê dại run rẩy.

 Quá mãnh liệt, mãnh liệt đến nỗi đầu óc cô ngừng hoạt động, tất cả sinh lực đều nằm ở ngón tay anh.

 Cô cong người theo động tác của anh, như là nghênh đón, nhưng bàn tay không khỏi giữ chặt tay anh lại, muốn đẩy anh ra.

 Hai cánh hoa mềm mại, ngậm lấy ngón tay anh, dường như muốn hút anh đi vào trong.

 Yết hầu của Kinh Trì có chút căng thẳng, bàn tay dán sát vào mật động, ngón giữa đi vào trong tìm kiếm.

 Ngón tay cầm bút quanh năm, có lớp chai mỏng, càng tăng thêm nhạy cảm trên thịt non mịn của cô.

 “Ưm a aaaa … Đừng, đừng chạm vào chỗ đó.. Ôi …..”

 Cô càng nói, anh càng đi sâu vào, cô chỉ có thể ôm chặt lấy anh, hai chân run rẩy kịch liệt.

 Động hoa như muốn ngậm chặt lấy ngón tay anh, phun ra nuốt vào, tần suất cũng nhanh hơn.

 Giọng nói Kinh Trì như nghẹn lại: “Thích không?”

 Thịnh Hạ xấu hổ nào dám mở miệng, nhưng phản ứng thân thể lại rất thành thật.

 Đợi không thấy cô trả lời, ngón tay lập tức kéo ra bên ngoài một chút, cô không tự chủ được mà vội vàng đi theo, muốn giữ lại.

 Kinh Trì cười khẽ, ngón tay lại tiếp tục đưa vào bên trong.

 Lần này càng sâu hơn, khoái cảm muốn chạm đỉnh rồi.

 Thịnh Hạ nức nở thành tiếng.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 3 khách