[ HĐ, cao H, 1v1] TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG TỚI ĐÂY - THỊT KHO TÀU CẬP NHẬT C29 - HOÀN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 11 2019 14:46

Chương 21 Làm đến khi em muốn thì dừng lại (H)

Lúc tỉnh lại, Đường Mạn Mạn phát hiện mình đang nằm trên giường.

Giường nhỏ trong phòng ngủ chỉ đủ cho một mình cô nằm, mà lúc này, ngoại trừ cô ra thì còn có một người đàn ông cao lớn.

Hạ Tranh ôm cô bằng một tư thế vô cùng không tự nhiên, gậy thịt vẫn nằm trong hoa huyệt cô, từng thớ thịt non mềm trong đường hành lang bao bọc lấy thân gậy, cô mơ màng tỉnh lại, thịt mình vô thức co rút, mút chặt đến nỗi gậy thịt mềm lại có xu thế to lên, trong nháy mắt, cảm giác căng trướng truyền khắp bụng dưới.

"Ưm. . ." Cô chịu không nổi kêu lên một tiếng.

"Tỉnh rồi?" Giọng Hạ Tranh nhàn nhạt vang lên trên đỉnh đầu.

Thôi xong, Đường Mạn Mạn muốn nhắm mắt giả bộ ngủ, nhưng thể thì không giả vờ được, không thể qua mắt Hạ Tranh.

Giơ tay lên, anh véo chiếc mũi cao thẳng ngạo nghễ một cái, "Còn giả bộ ngủ, dậy rồi thì nói cho anh nghe, rốt cuộc lúc chiều đã xảy ra chuyện gì.

Chóp mũi ngưa ngứa, Đường Mạn Mạn đành phải mở mắt, chống lại ánh mắt Hạ Tranh, cô chột dạ né tránh, "Em. . . Thật xin lỗi."

Cô không có nghe lầm, trước lúc ngất đi, Hạ Tranh đã nói câu nói kia.

"Bởi vì anh ngốc nghếch, yêu cô ngốc là em đó."

Rõ ràng anh chính miệng nói yêu cô, lúc nghe được chữ đó, sự vui vẻ lan tỏa khắp cơ thể, không biết tột cùng là do cao trào hay là do câu nói đơn giản kia.

Thì ra là cô hiểu lầm anh.

Sau đó còn không chịu hỏi rõ đã trực tiếp nói lời chia tay, ngay cả cơ hội giải thích Hạ Tranh cũng không có, bởi vì anh hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.

Cảm thấy thẹn thùng, Đường Mạn Mạn đỏ mặt. Nói cho cùng, là do cô không có lòng tin với đoạn tình cảm này, lo được lo mất, mới có thể để Annie châm ngòi ly gián.

Lấy lại bình tĩnh, cô nói ra chuyện video.

Càng nói lông mày Hạ Tranh càng nhíu chặt, cuối cùng anh tức đến nổi nở nụ cười: "Cho nên, chỉ bởi vì câu nói của mẹ anh mà em cảm thấy anh đang lợi dụng em? Muốn chia tay với anh?"

"Đúng, đúng là anh đã nói anh muốn làm người theo chủ nghĩa không kết hôn, thế nhưng đã là chuyện mấy năm trước rồi, khi đó," Anh dừng lại một chút, dường như có hơi mất tự nhiên, "Anh chưa gặp em."

Vì thế, anh cảm thấy mình sẽ không thích bất kỳ ai, cũng chẳng có hứng thú xây dựng gia đình.

Có điều bánh xe vận mệnh xoay chuyển, anh nào biết sẽ gặp được khắc tinh của cuộc đời mình, nhớ đến những lời Đường Mạn Mạn nói lúc nãy, Hạ Tranh chợt cảm thấy máu nóng xông lên não, bàn tay to  bắt lấy cái mông tròn, dùng sức đè ép, sau đó cố định eo cô hung hăng nhấn một cái.

"Sau này còn nghe những người khác nói bậy nói bạ, không tin anh, xem anh trừng phạt em như thế nào.

Đường Mạn Mạn bị anh đâm đến khẽ hừ, cũng không biết có phải anh cố ý hay không, quy đầu to lớn tìm đến chỗ mẫn cảm nhất trong mật động, không ngừng chọc ngoáy, miệng huyệt lập tức tuôn ra một lượng lớn dâm dịch, cô đỏ mặt nhỏ giọng giải thích: "Nhưng mà đó đâu phải người ngoài, đó là mẹ anh. . . ."

"Ừ. . . . "

Nghe anh nói vậy, Đường Mạn Mạn hoảng hốt mấy giây.

Có chút bất đắc dĩ, Hạ Tranh nhẹ nhàng vuốt mớ tóc mai lòa xòa trước trán cô, "Mẹ anh chỉ nói, sợ rằng bà ấy sắp làm bà nội rồi, đâu có sai.”

". . . " Đáy mắt Đường Mạn Mạn đầy nghi ngờ.

Anh trở tay một cái, không biết lấy chiếc hộp từ đâu ra, bên trong chiếc hộp là một chiếc nhẫn, chẳng nói chẳng rằng đeo lên ngón vô danh cho Đường Mạn Mạn.

"Cố gắng nỗ lực," Nói rồi anh hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ một cái, "Tranh thủ thỏa mãn tâm nguyện của ông cụ trước đại thọ tám mươi tuổi của ông ấy.

Dứt lời, gậy thịt lớn chôn sâu trong đường hành lang hoạt động lần nữa. Đường Mạn Mạn bị làm đến nỗi chỉ biết rên hừ hừ, bàn tay nhỏ bé chống lên lồng ngực anh muốn biết rõ vừa rồi mới xảy ra chuyện gì, "Anh, ưm a. . . Anh có ý gì? Vừa rồi, . . .  A. . . "

"Chính là ý mà em muốn." Giọng người đàn ông trầm khàn, anh ngậm lấy cái miệng nhỏ của cô mút mát.

"Nhưng mà, nhưng mà. . . "

"Nhưng mà cái gì? Không muốn?" Hạ Tranh nhướng mày lên, "Không muốn cũng chẳng sao, làm đến khi em muốn thì dừng lại."

"A, ưm a. . . Aha. . . "

Trong phòng nhanh chóng vang lên tiếng rên rỉ khó kiềm chế và tiếng thở gấp, giường nhỏ lung lay kẽo kẹt, tốc độ kia quá nhanh, khiến Đường Mạn Mạn lo lắng không biết giường có bị sập không.

Điện thoại di động của cô vứt ở bên cạnh, chuông điện thoại không ngừng vang lên, Đường Mạn Mạn mơ mơ màng màng nhớ tới có hẹn về nhà ăn cơm chiều, cô vội vàng đẩy người đàn ông đang ra sức cày cấy trên người mình, "A. . . điện thoại. . .  Là, a. . . Là điện thoại ở nhà em, gọi tới. . ."

Quấn quýt chiếc lưỡi thơm tho của cô mút mạnh hai cái, Hạ Tranh mới rút gậy thịt ra, lưu luyến bước xuống giường nhặt điện thoại. Tầm mắt anh bị chiếc túi nhỏ kế bên thu hút, ướt nhẹp, là chiếc túi cô ôm trong lòng cầm về khi nãy, hình như là. . .  Thức ăn dành cho mèo?

Anh đưa điện thoại di động cho Đường Mạn Mạn sau có cong chân ngồi lên giường, ôm lấy Đường Mạn Mạn từ phía sau.

Đường Mạn Mạn nhanh chóng nhận điện thoại, giọng mẹ Đường lập tức truyền tới: "Mạn Mạn, con ở đâu? Gọi nãy giờ sao không nghe máy?"

"Dạ. . .  Con quay về phòng trọ rồi."

"Đứa trẻ này, không phải đã nói về ăn cơm chiều sao?"

"Con thấy trời mưa to quá nên không về," Đường Mạn Mạn cố gắng hết sức phớt lờ hơi thở nóng như lửa đốt nhẹ nhàng lướt qua tai mình, cả người cô tê tê dại dại, "Mẹ, hôm nay con không về, sáng mai đi làm luôn, mẹ đừng lo cho con."

"Vậy con ăn cơm chưa?" Đương nhiên mẹ Đường vẫn không yên lòng.

Ở một mức độ nào đó, coi như là ăn rồi đi.  . .

Đường Mạn Mạn dạ một tiếng, bàn tay to ôm eo cô bắt đầu sờ soạng dần lên trên, xoa đôi gò bồng đào nặng trĩu, dường như muốn ước lượng xem nặng bao nhiêu, anh nâng một bên lên vuốt ve vài cái, sau đó kẹp chặt nụ hồng bắt đầu bóp véo.

Đường Mạn Mạn cố kiềm nén tiếng rên rỉ chực chờ tràn ra khỏi miệng, mẹ Đường lại hỏi: "Bánh pút-đing sao rồi? Tình hình của nó vẫn ổn chứ?"

Chuyện bánh pút-đing cha Đường mẹ Đường đều biết rõ, nghĩ đến duyên phận giữa mình và Hạ Tranh, lòng Đường Mạn Mạn khẽ động. Hạ Tranh không biết chuyện này, bây giờ cũng không cần biết làm gì.

"Mẹ, con. . . Con cúp máy trước. . ." Cô đáp qua loa hai câu rồi vội vàng cúp điện thoại.

Lưỡi to lập tức tập kích lên vành tai cô, vừa lưu luyến hôn mút vừa thì thầm, có chút rầu rĩ, có chút khàn khàn, "Bánh pút-đing?" ----- Giọng mẹ Đường rất lớn, anh cũng nghe được.

"Là một con mèo hoang trước đây em cho ăn mấy lần, sau đó thì đưa nó đến trung tâm bảo trợ mèo lang thang."

"Hôm nay em muốn đi thăm nó?" Trở tay lật người cô lại, cùng lúc với tiếng nói chuyện là từng nụ hôn dày đặc rơi lên mặt cô, động tác xoa nắn đôi gò bồng đào càng dùng sức, "Khó trách anh nhìn thấy thức ăn cho mèo."

"A. . . ." Đường Mạn Mạn bị anh hôn đến nỗi cả người nhũn ra, suy nghĩ ngày càng mông lung.

Hạ Tranh lại hỏi tiếp: "Cho ăn ở đâu? Sao không đưa về nhà nuôi?"

"A. . . em. . . Mẹ em dị ứng với lông mèo. . .  Trên đường em đi đến trường ngày xưa. . . Ừm, có một căn nhà cũ. . .  Bây giờ bị dỡ bỏ rồi."

Giọng cô càng ngày càng nhỏ, theo thời gian dần bị tiếng rên rỉ uyển chuyển thay thế, gậy thịt lớn đi vào mật huyệt ướt át nóng bỏng một lần nữa, giường nhỏ lại phát ra âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt, dai dẳng. . .  Trận mưa to ngoài cửa sổ đã tạnh từ lâu, trăng sáng treo cao. Đêm, vẫn còn rất dài.

==================================
 Phát kẹo.

Không ngờ nhanh gọn lẹ, đúng tác phong TGĐ  :onion37:


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 11 2019 07:15

Chương 22 Các con tiếp tục.

Hiểu lầm được hóa giải, tình cảm của Hạ Tranh và Đường Mạn Mạn càng gắn bó như keo sơn.

Đại khái là sợ Đường Mạn Mạn nghĩ ngợi lung tung, sáng sớm ngày hôm sau khi đến công ty, Hạ Tranh ung dung nắm tay Đường Mạn Mạn, nghênh đón vô số ánh mắt của nhân viên công ty trước đại sảnh, rồi chậm rãi bước vào thang máy.

Trên ngón vô danh bàn tay trái của Đường Mạn Mạn là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, lúc đó nhân viên tiếp tân ở đại sảnh há to mồm ngạc nhiên, ngay cả điện thoại cũng rơi lạch cạch trên mặt đất.

Một màn này mọc cánh chim ngay lập tức, truyền khắp cao ốc Hồng Thụy, chưa đầy một buổi, toàn thể người trong công ty đều biết chuyện.

Boss có bạn gái . . . Không, đại boss sắp kết hôn!

Tin tức vừa tung ra, không biết bao nhiêu cô gái nhỏ tan nát con tim, chẳng qua là đại đa số mọi người đều là quần chúng ăn dưa xem trò vui, hóng chuyện boss có chủ từ lúc nào, hóng xuất thân lai lịch Đường Mạn Mạn, còn có hóng hớt về Annie.

Annie bị cách chức, lý do là xao lãng công việc. Theo tin tức bên lề, có lẽ chức vị này về sau sẽ không thể phục hồi.

Cuối cùng cô ta phạm sai lầm lớn thế nào mà khiến boss nổi giận như vậy, liên tưởng đến chuyện Annie nhằm vào Đường Mạn Mạn lúc phòng thư ký và phòng nhân sự tham gia team building, quần chúng ăn dưa mới bừng tỉnh, thì ra là chọc phải phu nhân boss.

Qua đó, lời đồn đãi có liên quan đến Đường Mạn Mạn trong công ty, nháy mắt tan biến, tuy Đường Mạn Mạn trông có vẻ dễ bắt nạt, nhưng mà ai bảo sau lưng cô có một con cọp lớn chứ, sờ không tới, chạm không được.

Mà lúc này, con cọp lớn đang chơi trò hôn nhẹ với bé thỏ trắng trong văn phòng.

Đường Mạn Mạn bị Hạ Tranh ép ngồi lên đùi anh, cô vừa phải né tránh bàn tay to muốn châm lửa của anh, vừa phải thừa nhận nụ hôn của anh, "A. . . ừm. . . Đừng, quậy. . ."

Tên cầm thú này, thật sự là càng ngày càng quá đáng.

Khó khăn lắm Hạ Tranh mới buông cái miệng nhỏ của cô ta, cô thở hổn hển: "Chẳng phải anh nói . . . Buổi chiều phải họp sao?"

"Trước khi họp, đương nhiên phải ăn no rồi." Người nào đó ám chỉ đỉnh đỉnh vào bụng cô.

Mặt Đường Mạn Mạn lập tức đỏ như táo chín, cô vẫn chưa quen với mấy lời nói trần trụi như vậy. Thấy cô nhăn nhó, Hạ Tranh thả tay ra, "Được rồi, đùa em thôi, tối nay có lẽ anh tan tầm hơi muộn một chút, anh bảo tài xế đưa em về nhà trước nhé."

Cô sững sờ, không ngờ Hạ Tranh lại hành quân lặng lẽ, nếu là trước đây, thể nào anh cũng phải đè cô ra, không làm hai đến ba tiếng đồng hồ thì không chịu buông tha.

Hạ Tranh thở dài, anh véo nhẹ chóp mũi cô, "Trí nhớ anh tốt lắm, những điều em nói anh đều nhớ hết."

Lần bọn họ cãi nhau, cô cố nén nước mắt nói: "Không cho phép làm cái này, không cho phép làm cái kia, anh có bao giờ nghĩ tới, em muốn cái gì không?"

Hạ Tranh là một người vô cùng cường thế. Anh là con một, dòng dõi Hạ gia rành rành ra đó, từ nhỏ cho tới lớn anh chưa bao giờ để bản thân mình thiệt thòi, cũng sẽ không ấm ức vì người khác. Rõ ràng anh phải thừa nhận, bản thân mình trước kia quá cương quyết.

"Có điều, sau này nếu anh làm em không vui nữa, em sẽ.  . . Bỏ đói Tiểu Hạ Tranh."

Sau khi ngọt ngào bày tỏ hết lòng mình, chưa được mấy ngày, giữa Đường Mạn Mạn và Hạ Tranh đã xảy ra mâu thuẫn.

Nguyên nhân là đại thọ tám mươi tuổi của ông nội Hạ Tranh sắp đến rồi, Hạ Tranh muốn nhân cơ hội này đưa Đường Mạn Mạn về nhà, ra mắt người lớn.

Lúc này, Đường Mạn Mạn sợ hãi không thôi.

Nhắc mới nói, cô và Hạ Tranh chỉ mới hẹn hò mấy tháng, quan hệ trước khi hẹn hò còn là cấp trên cấp dưới, nếu người nhà họ Hạ không hài lòng về cô, thì cũng chẳng có gì lạ.

Cô không khỏi bổ não bằng những hình ảnh cô bé lọ lem gả vào hào môn, bị làm khó dễ đủ kiểu trên TV, cái gì mà đưa chi phiếu. . . Cái gì mà ra oai phủ đầu. . ., nói không chừng trong buổi tiếc đó còn xuất hiện thêm vị đại tiểu thư thanh mai trúc mã nào đó của Hạ Tranh, mẹ Hạ kéo tay cô ta nói với Đường Mạn Mạn: "Đây là vị hôn thê nhà chúng tôi tìm cho Tiểu Tranh."

Cả người Đường Mạn Mạn yểu xìu, cô chân chó thương lượng với Hạ Tranh: "Có thể đừng quá vội vã như vậy hay không. . . "

Hạ boss hiểu rõ cô nhất, "Em lại tưởng tượng ra cái gì đó?"

Thấy cô gái nhỏ bĩu môi không nói, anh có chút bất đắc dĩ, "Mẹ anh không ăn thịt người đâu, hơn nữa, sớm muộn gì em cũng phải theo anh về nhà."

"Nhưng mà. . ."

Đưa chi phiếu gì đó dĩ nhiên là nói giỡn, Đường Mạn Mạn biết mẹ Hạ sẽ không làm ra mấy chuyện mất đạo đức như vậy.

"Nhưng mà em. . . Em sợ anh mất mặt trước mọi người."

Nhà họ Hạ là gia tộc lớn, các anh em họ của Hạ Tranh đều lấy tiểu thư môn đăng hộ đối, hoặc giả cũng là nữ tinh anh xuất chúng. Chỉ có cô, xuất thân bình thường, sự nghiệp cũng chẳng có gì đáng tự hào.

Cô không sợ bản thân mình ấm ức, cũng không sợ ánh mắt soi mói của người ngoài, chẳng qua cô chỉ không muốn Hạ Tranh bị chỉ trích.

Eo nóng lên, Đường Mạn Mạn bị người đàn ông kéo vào lòng, "Em tốt như thế, ai dám nói này nói nọ về em." Giọng anh vẫn kiêu ngạo trước sau như một.

Đường Mạn Mạn ghét bỏ hầm hừ: "Đó là người tình trong mắt anh hóa Tây Thi." Tục xưng gọi là bị tình yêu làm mờ mắt, cho nên anh mới cảm thấy mọi thứ ở cô đều tốt.

Bàn tay to nâng gương mặt nhỏ lên, Hạ Tranh nhìn sâu vào mắt cô: "Nếu em đã biết rõ, cớ gì còn để ý đến người ta nghĩ gì làm chi."

"Người anh thích là em, em gả cho anh, những người khác, quản họ làm khỉ gió gì."

"Phụt," Cô gái nhỏ bật cười thành tiếng, "Anh cứ đắc ý tiếp đi."

Quả nhiên anh vẫn là một Hạ Tranh ngạo mạn cường thế.

"Đồng ý về nhà với anh?"

"Dạ. . ."

Nhẹ nhàng vuốt tóc cô gái nhỏ, giọng Hạ Tranh cực kỳ dịu dàng, "Đừng nghĩ ngợi lung tung, chuyện của chúng mình anh đã nói với mẹ, bà ấy còn muốn đến thăm em nữa."

"Ui cha!"

Đường Mạn Mạn ngây ra như phỗng.

Cô hoàn toàn không biết, bởi vì chuyện Annie gửi video châm ngòi, Hạ Tranh đã nổi cơn thịnh nộ, xử lý Annie, thậm chí còn gọi điện cho mẹ Hạ.

Sau khi biết mọi chuyện, mẹ Hạ vô cùng tức giận, trên phương diện làm ăn, cha mẹ Annie có qua lại với mẹ Hạ, lúc tình hình tài chính xí nghiệp An thị xảy ra vấn đề, mẹ Hạ còn đưa tay cứu giúp, mà bởi vì Annie làm trợ lý cho Hạ Tranh, bà mới quen biết Annie.

Cho đến nay, bà đều xem Annie là một hậu bối tri kỷ, nào biết hậu bối này tính kế bà, dù cho kế đó rơi lên người con trai và con dâu tương lai.

Mẹ Hạ tức giận đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên, suốt đêm chỉ đạo thư ký rút vốn đầu tư. Qua cơn tức giận, mẹ Hạ mới bình tĩnh trở lại, tên nhóc thối Tiểu Tranh. . .  Thật sự bại dưới tay người ta rồi? Chuyện này lại khiến mẹ Hạ vui đến nỗi cả đêm không ngủ.

Bà lập tức mua vé máy bay từ nước ngoài trở về, mới sáng sớm đã xông vào khu nhà cao cấp của Hạ Tranh, khiến cho dì Tưởng đang làm bữa sáng chạy theo phía sau liên tục nói: "Phu nhân, thiếu gia còn chưa dậy. . ."

"Mấy giờ rồi mà còn chưa dậy?" Mắt mẹ Hạ lóe sáng, "Tôi đi xem thử."

Nói xong bà bèn đặt tay lên nắm cửa phòng ngủ chính rồi mở ra, trong phòng truyền đến một tiếng phịch vang dội, dường như là vật nặng rơi xuống mặt đất. Hạ Tranh ngã khỏi giường đưa tay ôm trán, còn cô gái nhỏ ở trên giường kéo chăn che kín thân thể, mắt to trừng mắt nhỏ với mẹ Hạ.

"Khụ," Mẹ Hạ hắng giọng rồi vô cùng bình tĩnh tự nhiên nói: "Quấy rầy rồi, mẹ đi ra ngoài, các con tiếp tục đi."

Hạ Tranh: ". . ."

====
Mẹ Hạ đáng yêu quá 
:banhbao40:

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 11 2019 08:57

Thằng con ế lâu quá giờ có bạn gái nên mẹ ko kiềm chế đc thôi mà :)) :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Rum lạc lối
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 14 Tháng 9 2019 17:56
Has thanked: 214 times
Been thanked: 61 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 11 2019 01:13

Mị hỏi ngu cái, là anh bị chị đá xuống giường sao? Há há, anh cũng có ngày này =]]]

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 11 2019 14:23

Chương 23 Chỗ đó của nó có vấn đề.

Một phen gà bay chó chạy, thu xếp xong hai người ngồi xuống bàn ăn.

Mặt Đường Mạn Mạn vẫn đỏ ửng, trong lòng vừa xấu hổ vừa giận muốn chết, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, thế nhưng cô vẫn phải gồng mình ngồi thẳng lưng đối diện với mẹ Hạ, cố giữ vững bình tĩnh.

"Mạn Mạn, cháu và Tiểu Tranh đã ở bên nhau bao lâu rồi?" Mẹ Hạ cười tủm tỉm.

"Dạ 3 tháng rồi dì."

"Ba tháng rất tốt, ba tháng rất tốt," Mặt mày mẹ Hạ vô cùng hiền từ, ánh mắt di chuyển qua lại giữa bụng dưới Đường Mạn Mạn và bộ vị nào đó của Hạ Tranh, bà hắng giọng rồi nói: "Tiểu Tranh, con ra ngoài trước, mẹ có mấy lời muốn nói với Mạn Mạn."

Đường Mạn Mạn bỗng căng thẳng, cô vốn lo mẹ Hạ sẽ không hài lòng về mình, hơn nữa hôm nay còn bị mẹ Hạ bắt gặp cảnh kia. . . 

Hạ Tranh nhíu mày, lúc anh đang muốn lên tiếng thì Đường Mạn Mạn lén lút véo nhẹ anh một cái ở dưới bàn, sau đó cô mỉm cười với Hạ Tranh, "Anh mau đi đi."

Mặc kệ bất an thế nào, vì Hạ Tranh, cửa ải này cô nhất định phải vượt qua.

Hạ Tranh vừa đi, trong phòng ăn yên tĩnh trở lại. Đồng hồ treo tường phát ra từng tiếng tích tắc tích tắc, Đường Mạn Mạn cố hết sức giữ vững hơi thở, cô có cảm giác tiếng tim đập kịch liệt quanh quẩn bên tai.

"Mạn Mạn. . . "

Đến rồi đến rồi, mẹ Hạ sẽ hỏi cô cái gì?

Gia đình, bằng cấp, tính cách. . .  Hoặc là, thẳng thắn ra oai phủ đầu cô.

Cô nghe được giọng mẹ Hạ có chút kích động, thậm chí là có chút vi diệu, "Cháu nói đã ở cùng Tiểu Tranh ba tháng, chỗ đó của nó. . . Không vấn đề gì chứ?"

Đường Mạn Mạn: ". . ."

Hả?

Vấn đề được đặt ra, miệng mẹ Hạ giống như mở máy hát: "Thú thật với cháu, dì vẫn luôn rất lo lắng. Nhiều năm qua Tiểu Tranh không hề yêu đương với ai, vả lại còn nói muốn làm người theo chủ nghĩa không kết hôn, dì với ba thằng bé sợ. . . Chỗ đó của nó có vấn đề."

Đường Mạn Mạn: ". . . "

Dì à, chỗ đó mà dì nói, có phải là chỗ đó trong suy nghĩ của cháu không?

"Trước kia dì còn nghi ngờ không biết có phải thằng bé thích đàn ông hay không, sau này thấy nó không tìm đàn ông cũng chẳng tìm phụ nữ, có vẻ không hề hứng thú gì với chuyện này, cháu nói xem, trong lòng dì không gấp gáp sao được."

"Có điều dù gì mấy chuyện này cũng khó hỏi ra miệng," Mẹ Hạ thở dài, thấy vẻ mặt Đường Mạn Mạn dại ra, bà hơi rướn người tới nắm lấy tay Đường Mạn Mạn, "Mạn Mạn à, cháu nhất định phải nói thật với dì, đừng bởi vì có tình cảm với Tiểu Tranh mà giấu giếm thay nó."

". . . Vẫn bình thường chứ?"

Đường Mạn Mạn: ". . . "

Đâu chỉ bình thường, mà là bình thường đến mức thái quá.

Nhất thời, đầu óc cô như có ngàn vạn con dê chạy như điên qua, cô thật sự rất muốn hỏi một câu, "Dì à, Hạ Tranh là con ruột của dì sao?

Vì danh dự của đại boss, Đường Mạn Mạn cố nén ngạc nhiên mở miệng: "Dì, anh ấy, cái đó. . .  Rất, bình thường ạ."

Mẹ Hạ không tin: "Vậy hai đứa. . . Cái kia, coi như không tồi?"

"Rất, rất tốt ạ." 

"Vậy thì dì yên tâm rồi," Rốt cuộc mẹ Hạ cũng nhẹ nhàng thở ra, "Mạn Mạn à," bà cầm tay Đường Mạn Mạn, nói lời thấm thía, "Làm khó cháu rồi."

Đường Mạn Mạn: ". . ."

Một phen phong ba cứ như vậy mà tiêu tán, mẹ Hạ ở lại Hải thị một tuần lễ, Đường Mạn Mạn theo bà đi dạo phố, nói chuyện phiếm, càng ở chung, càng cảm thấy bà vô cùng hòa nhã, thật sự tu mấy kiếp mới gặp mẹ chồng như vậy.

Muốn hỏi mẹ Hạ có khuyết điểm gì, thì có thể là tư duy bà có chút phóng khoáng, còn ở phương diện khác, khụ, sóng não có hơi kỳ lạ.

Bởi vì còn công việc làm ăn phải quản, mẹ Hạ phải nhanh chóng bay ra nước ngoài. Trước khi đi bà vẫn không quên dặn dò Đường Mạn Mạn nhất định phải tham gia đại thọ tám mươi của ông cụ Hạ, lại hối thúc Hạ Tranh đi thăm cha mẹ vợ, sau đó hai nhà gặp mặt bàn bạc, xem lúc nào cử hành hôn lễ.

Tưởng tượng mình mới ngoài hai mươi mà sắp phải đi lấy chồng, Đường Mạn Mạn lập tức có chút thổn thức.

Hạ boss nắm tay cô, anh nhíu mày hỏi: "Bây giờ yên tâm chưa? Mẹ anh thích em lắm đó."

Nghe xong mấy lời này, Đường Mạn Mạn kiềm chế không được mà dùng ánh mắt đồng tình nhìn anh. Đó là vì, dì cho rằng em cứu vớt người tàn tật đấy, sao không thích em được.

Tưởng tượng như vậy, cô bỗng cảm thấy Hạ Tranh thảm hơn rất nhiều. Cho nên sau đó trong khi chơi trò rung giường, cô đã hết lòng an ủi vuốt ve, khiến cho người nào đó ăn rồi lại ăn, có điều những chuyện này để nói sau.

Trước mắt Đường Mạn Mạn có chuyện quan trọng hơn phải quan tâm, đó là công ty sắp tổ chức party mừng năm mới.

Hồng Thụy là do một tay Hạ Tranh sáng lập, đến nay đã được năm năm. Chuyện lớn như thế, đương nhiên phải tổ chức party ăn mừng một phen, ban hậu cần và ban tuyên truyền đã lên kế hoạch từ sớm, với tư cách là bộ phận quan trọng kề cận Tổng giám đốc, phòng thư ký cũng được chia một ít việc.

Lâm Dã vung tay lên, giao việc này cho Đường Mạn Mạn, để cô làm đội trưởng ký tên trong văn kiện, chịu trách nhiệm mọi chuyện. Trong lòng anh chàng có tính toán riêng, lỡ như sau khi thành quả ra đời, boss không hài lòng, vậy thì cũng không thể tức giận với vợ mình nha.

Nhận công việc này, Đường Mạn Mạn làm vô cùng chuyên chú.

Tận trong xương cô thật ra là người không chịu thua. Tuy trước mặt Hạ Tranh cô vẫn tỏ thái độ sợ sệt, nhưng một khi đụng đến công việc, hoặc là giao tiếp với mọi người, cô hoàn toàn không phải là một quả hồng mềm, mặc người ta chà đạp bóp méo.

Trên thực tế, nếu không phải ông chủ nào đó vươn móng vuốt sói đến Đường Mạn Mạn thì khi chuyển lên nhân viên chính thức, Lâm Dã đã có ý bồi dưỡng cô.

Đường Mạn Mạn đi sớm về khuya, Hạ boss bắt đầu chuỗi ngày phòng đơn gối chiếc. Khó khăn lắm mới đợi đến lúc hoàn thành hạng mục, trưởng ban hậu cần Nhất Tưởng liên kết với mấy trưởng phòng khác, tổ chức liên hoan ăn mừng.

Cho nên ngày đó, Hạ Tranh đi bàn chuyện làm ăn ở bên ngoài về, anh vội vã chạy về nhà với mong muốn cùng cô bé con an ủi vuốt ve một phen, tuy nhiên vừa quay lưng anh đã nhận được điện thoại của Đường Mạn Mạn: "Mọi người muốn liên hoan, tối nay em sẽ về trễ một chút."

"Một chút là khi nào?"

"Có lẽ là rạng sáng."

Đường Mạn Mạn không nghe ra vẻ ai oán trong lời người nào đó, vừa chuẩn bị nói thêm với anh vài câu thì bên kia có người gọi cô: "Mạn Mạn, mau tới đây, ly này cô nhất định phải uống."

Sau đó là tiếng ồn ào của mọi người, Đường Mạn Mạn vội vàng cúp máy: "Cứ như vậy nha, anh ngủ sớm đi, không cần chờ em."

Anh ngủ sớm đi, không cần chờ em. . . Tay cầm di động, Hạ Tranh nổi giận rồi, dám qua loa lấy lệ với anh như thế, còn uống rượu với người ta ở bên ngoài!

Lúc này anh hoàn toàn quên mất Đường Mạn Mạn đi liên hoan với mọi người trong công ty, bị vợ yêu lạnh nhạt, oán khí khiến Hạ boss xù lông ngay tại chỗ, phớt lờ dì Tưởng đến hỏi anh buổi tối muốn ăn gì, anh mặc thêm áo khoát rồi gọi tài xế: "Lấy xe đi. . ."

Từ từ, cô không có nói cho anh biết cô ở đâu mà, càng giận hơn nữa!

=================

Tổng giám đốc không rõ đầu đuôi tai nheo: Tại sao gần đây vợ yêu luôn dùng ánh mắt đồng tình nhìn mình ???

Cười chết mất  :onion114:



 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách