[HĐ - 18+ - 1v1] Rất yêu em - A Vãn

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 247 times
Been thanked: 40 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 11 2019 23:06

huhu thịt ngon nhưng mà ít quá :onion77:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 11 2019 08:27

Chương 35. Gặp mặt phụ huynh
 
Đoạn Trường An lái xe, anh nghiêng đầu nhìn người đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế phụ, không khỏi cười thành tiếng: “Căng thẳng dữ vậy sao?”
 
Tô Dục ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, cô liếc mắt nhìn anh một cái: “Anh nói xem?”
 
Sáng nay sau khi hai người mây mưa xong, Tô Dục ngủ đến giữa trưa, khi tỉnh lại Đoạn Trường An dẫn cô ra ngoài mua đồ ăn, sau đó anh nói với cô phải dẫn cô về nhà gặp cha mẹ của mình. Tô Dục thấp thỏm không yên, ngồi trên xe mà như ngồi trên bàn chông.
 
“Không cần lo lắng, lúc thi đấu chung kết bọn họ cũng có tới xem mà, hơn nữa em rất đáng yêu, chắc chắn bọn họ sẽ thích em.”
 
Dù anh có nói lời an ủi thì cũng chẳng có tác dụng gì, Tô Dục vẫn hồi hộp như cũ.
 
Xe lái vào tiểu khu, dừng lại dưới một tòa nhà, Tô Dục xuống xe, cô theo sau Đoạn Trường An, lấy quà tặng mình đã vội vàng chuẩn bị từ trong cốp xe ra.
 
Mẹ Đoạn mở cửa, bà vui vẻ đón Tô Dục vào nhà, kéo cô tới ngồi xuống sofa, hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải.
 
“Tô Tô con không biết đâu, lúc trước bác rất sợ chẳng ai thèm lấy Trường An, tính tình nó vừa khó ưa, lại lạnh nhạt, chẳng đáng yêu chút nào. Lên đến cao trung rồi cũng chẳng thích cô gái nào, con nói xem có kỳ lạ không.”
 
“Nhưng mà,” Tô Dục đơ người, “Đoạn… Anh ấy rất dịu dàng với con.”
 
“Ha ha ha ha,” Mẹ Đoạn cười nghiêng ngả, mặt Tô Dục hiện lên một dấu chấm hỏi đen thui, bộ cô nói sai cái gì sao, “Nhóc con thối tha xem như cũng có chút thông minh, ấm ức cho con rồi, Tô Tô.”
 
“Mẹ,” Đoạn Trường An cảm thấy đau đầu, “Không phải con đã dặn mẹ phải kềm chế chút sao.”
 
Cha mẹ của Đoạn Trường An đều là quân nhân, mẹ Đoạn là một người có tính cách vô cùng cởi mở, Tô Dục hơi nghi ngờ, không hiểu sao tính cách của bạn trai nhà mình lại lạnh lùng như vậy.
 
Sau đó, khi ba Đoạn đã làm xong công việc, cô nhìn thấy ông đang bước xuống lầu thì hiểu ra, ông cũng lạnh lùng chẳng kém, nhưng nét mặt ba Đoạn là kiểu lạnh lùng nghiêm túc, đây là loại khí chất lão thành do năm tháng hun đúc nên chứ không phải do ông đã già.
 
Tối đó Đoạn Trường An đã đặt bàn ở nhà hàng, cha mẹ hai bên gặp mặt đều cảm thấy rất hài lòng, thậm chí mẹ Đoạn và mẹ Tô còn quyết định luôn ngày đi đăng ký kết hôn, Tô Dục cảm thấy hình như có gì đó sai sai thì phải.
 
Khi gần tan cuộc thì cô nhận được tin nhắn từ Wang, anh ta đã cầu hôn thành công, bây giờ đang ăn mừng ở KTV, mọi người trong nhóm rủ bọn họ sang chung vui, vì vậy Đoạn Trường An dẫn theo Tô Dục đi qua đó.
 
Tô Dục ngồi trên xe suy nghĩ một hồi, a, người ngồi bên cạnh còn chưa cầu hôn cô mà.
 
Cô lén trợn mắt liếc nhìn anh một cái.
 
Bên trong phòng, Max cầm microphone tuyên bố: “Đã sắp hết năm rồi, sang năm tôi nhất định phải tìm được bạn gái, mỗi ngày đều bày trò ân ái trước mặt A Văn!”
 
A Văn thay đổi sắc mặt, giơ chân phải lên đá cậu ta một cái: “Team chúng ta chỉ còn hai con chó độc thân là chúng ta, chú mày còn đòi khoe ân ái trước mặt anh hả??”
 
Max cười hì hì tránh thoát, cậu ta ngã vào sofa: “Còn có anh Trạch mà.”
 
Đại Trạch ngồi bên canh cậu ta nói: “Chắc chú mày đã quên cú kẹp chân đoạt mạng đầy uy lực của anh rồi.”
 
Max nhìn anh ta le lưỡi, nhảy đến cạnh Đoạn Trường An, tiếp tục trêu chọc Wang.
 
Năm người đùa giỡn ầm ĩ.
 
Tô Dục và bạn gái của Wang ngồi bên canh ăn trái cây cũng cười theo.
 
Lần đầu tiên Tô Dục nhìn thấy dáng vẻ không nghiêm túc của Đoạn Trường An, có thể thấy đêm nay anh rất vui vẻ.
 
Lòng cô đột nhiên ngập tràn hạnh phúc.
 
——————————————————
 
Tác giả: Định cho Đoạn gia cầu hôn vào ngày mai, nhưng làm tôi rầu rĩ muốn chết, tôi đã suy nghĩ vài phương án nhưng đều cảm thấy không hài lòng QAQ, cuối cùng cũng tìm ra được một cách có thể dùng được, để Đoạn gia nhanh chóng ôm người đẹp về nhà.
A hihi.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 247 times
Been thanked: 40 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 11 2019 23:36

cầu hôn cầu hôn :banhbao50: :k-tuzki-k5401:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 11 2019 08:32

Chương 36. Lấy anh nha?
 
Tối hôm sau, Zero team tham dự lễ chúc mừng đoạt quán quân, chiều đó họ đã thống nhất cùng nhau đi gặp nhà tạo mẫu, chị gái chuyên viên trang điểm vui vẻ lôi kéo Tô Dục, kỹ năng trang điểm của cô ấy cuối cùng cũng có chỗ để dùng rồi.
 
Đám đàn ông con trai chỉ cần trang điểm qua loa là được, sau khi thay quần áo xong thì ngồi chờ ở sofa bên ngoài.
 
Max nhìn mình, rồi lại nhìn những người khác: “Sao các anh không ăn mặc kiểu năng động trẻ trung vậy?”
 
Bốn người đều mặc áo sơ mi và quần tây đen, chỉ có Max là mặc một cái áo sơ mi màu hồng sọc trắng, cậu ta lại là kiểu thiếu niên môi hồng răng trắng, phối với quần áo như vậy trông càng thêm trẻ trung hơn.
 
Wang mặc áo sơ mi trắng sọc xám, anh ta ưỡn ngực: “Xí, chú em là con nít con nôi, các anh đây được gọi là chững chạc thành thục.”
 
Max chỉ mới 19 tuổi, đúng thật là người nhỏ tuổi nhất trong đội, nhưng cậu ta vẫn không phục: “Ông đây không phải con nít, nhưng mà Wang anh nhìn xem, í, lão đại của chúng ta cũng đẹp quá ta.”
 
Đoạn Trường An mặc áo sơ mi trắng sọc đen, đứng ở một bên, không biết đang bàn bạc chuyện gì đó với Đại Trạch.
 
A Văn thì mặc áo sơ mi trắng sọc xanh đen, cậu ta cũng nghiêng người qua nhiều chuyện: “Nghĩ tới việc lát nữa lên sân khấu đứng chung với lão đại, tôi cảm giác như mình cũng đẹp trai hơn.”
 
Max ghét bỏ đẩy cậu ta ra.
 
Tô Dục bước ra, bên tạo mẫu cố tình chọn cho cô một cái váy có hai màu trắng đen, nhìn qua thì thấy giống như đang mặc đồ đôi với Đoạn Trường An vậy.
 
Gương mặt của cô được trang điểm tỉ mỉ, Đoạn Trường An nhìn cô chăm chú rồi bước tới gần.
 
Tô Dục bị anh nhìn chằm chằm thì có hơi ngại ngùng, Max giọng điệu quái đản nói: “Tô Tô, nhìn em xinh gái quá đi ~~~ hì hì hì.”
 
Đại Trạch vờ hắng giọng: “Đoạn Trường An lát nữa lên sân khấu, chú nhớ tập trung một chút cho anh.”
 
Thật ra lễ chúc mừng thì ở đâu cũng như nhau cả, hỏi vài vấn đề, chơi vài trò chơi, tương tác với fans, nói chung là mọi người cùng vui.
 
Lúc bữa tiệc sắp kết thúc, MC nói: “Thật ra tôi nghe nói các fan hâm mộ có chuẩn bị quà chúc mừng em giành được MVP đó Tô Dục.”
 
Cả hội trường chìm ngập trong tiếng la hét phấn khích.
 
Tô Dục giật mình che miệng, khi cô nghe thấy âm thanh thì quay đầu lại nhìn về phía màn hình thật lớn.
 
Đầu tiên là vài hình ảnh lúc cô chơi game, sau đó thì xuất hiện một cô bé cầm một tờ giấy, trên đó có ghi tên của cô: “Hello em là fan cuồng của Ayu, yêu chị moazz.”
 
Tiếp theo sau đó là những fan hâm mộ khác, họ sống ở những nơi khác nhau, cũng bày tỏ sự yêu thích và cổ vũ Tô Dục.
 
Tô Dục cảm thấy hốc mắt nóng lên, cô bối rối không biết phải làm sao.
Bởi vì cô nhìn thấy trên tay mỗi người đều giơ cao một tờ giấy.
“Đoạn gia nói, anh ấy rất thích cô.”
 
Phát xong đoạn video ngắn, cùng lúc đó Đoạn Trường An cầm lấy microphone, nói: “Tô Dục.”
 
Anh trịnh trọng gọi tên cô, cả hội trường im như tờ, lẳng lặng chờ đợi.
 
“Anh đã đi đánh rất nhiều giải, lớn nhỏ đều có cả, thật tình là chưa bao giờ anh thấy căng thẳng như lúc này.”
 
“Lúc chúng ta yêu nhau không có công khai, anh vẫn luôn cảm thấy thiệt thòi cho em, vì vậy anh cảm thấy chuyện lần này anh nên live stream, tại đây, trước mặt mọi người, nói với em rằng…”
 
“Anh rất muốn cưới em.”
 
“Anh không nói quá đâu, mọi thứ trên thế giới này đều không tốt bằng em.”
 
“Tô Dục, em có muốn gả cho anh không?”
 
Anh nhận lấy một cái hộp vuông từ trên tay Max, mở nắp hộp ra, quỳ một chân xuống đất.
 
Tô Dục kéo anh đứng dậy, cô nhào vào lòng anh.
 
Cả hội trường vỗ tay hò hét chúc mừng.
 
Max vui vẻ nhảy nhót nói với A Văn: “Tôi đúng là support của lão đại, nhẫn cầu hôn cũng để tôi cầm giúp.”
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 12 2019 11:29

Phiên ngoại · Đăng ký kết hôn
 
Nghe nói là mẹ Đoạn đã tìm người coi ngày hoàng đạo.
 
Đoạn Trường An ngồi trên sofa: “A Dục, nên đi rồi.”
 
“Chờ một chút!” Tô Dục nói vọng ra từ trong phòng, “Chờ em thêm một chút nữa thôi, em còn chưa chuẩn bị xong.”
 
“A Dục em có biết không,” Đoạn Trường An đứng dậy, đi đến phía sau Tô Dục, “Em thay đổi rồi, trước kia khi chúng ta hẹn hò, em chỉ tốn tầm nửa tiếng là xong.”
 
“Ha ha ha,” Tô Dục cười lạnh, “Đoạn tiên sinh, có phải anh đối với việc hẹn hò có gì đó hiểu lầm không? Hẹn hò trong game hả? Hay là đi từ gaming house đến siêu thị cũng được tính là hẹn hò?”
 
“…”Đoạn Trường An nhướng mày, anh nghĩ thầm, rời khỏi gaming house còn không phải là hẹn hò sao?
 
Haizz, phụ nữ a.
 
Tô Dục trang điểm tỉ mỉ, sau khi thay quần áo xong, mới vui vẻ kéo Đoạn Trường An ra ngoài.
 
Không bị kẹt xe, hai người rất thuận lợi tới Cục Dân Chính, Đoạn Trường An đậu xe xong.
 
Người xếp hàng cũng không nhiều, đến lượt bọn họ, đưa giấy tờ lên, ngồi vào trước camera.
 
Sau đó nhận được hai tờ giấy hôn thú mới ra lò, Tô Dục chụp một tấm hình gửi lên vòng bạn bè.
 
“Chính thức nhận nuôi Đoạn gia.”
 
Lâm Hạ: Chậc, chậc, chậc phụ nữ.
 
A Văn: Chúc mừng, chúc mừng em gái Tô Tô và lão đại.
 
Max: Mời ăn cơm đê!
 
Wang: Em gái Tô Tô, mấy người quá đáng lắm luôn, sao đăng ký kết hôn còn sớm hơn tôi nữa!
 
Nguyệt nguyệt: Ây dô chúc mừng Tô Tô và Đoạn gia.
 
Đại Trạch: Chúc mừng, cho xin dính tý không khí vui mừng, dù sao thì anh đây làm chó độc thân cao tuổi củng không dễ dàng gì.
 
……
 
Tô Dục nhớ ra mình đã lâu rồi không đăng nhập vào Weibo, suy nghĩ một lát, cô quyết định cũng đăng tin.
 
Ngay cả câu cú cũng không thèm thay đổi.
 
Bạn bè trong, ngoài vòng đều share và đính kèm lời chúc phúc.
 
Max còn ồn ào đòi mời cơm trên trang của cô.
 
Tô Dục nói cho Đoạn Trường An đang bận lái xe biết, hai người cùng nhau bàn bạc, rồi quyết định mời bọn họ đi ăn, Tô Dục còn rủ thêm Lâm Hạ.
 
Người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.
 
Tối đó lúc về đến nhà, Đoạn Trường An ấn Tô Dục lên vách tường trong phòng tắm, hung hăng khi dễ một chập, sau nhiều lần đạt cao trào mới buông tha cho cô.
 
Tinh dịch nóng bỏng bắn vào hoa tâm của cô, đã không còn bị bao ngăn cản, Đoạn Trường An cuối cùng cũng được như ý nguyện.
 
Anh ôm lấy Tô Dục đang mơ mơ màng màng, tắm rửa sạch sẽ, sau đó bế cô lên giường, đắp chăn cho cô.
 
Đoạn Trường An cầm lấy điện thoại, share bài viết trên Weibo của Tô Dục.
 
“Hôn em một vạn cái.”
 
——————————————————
 
Tác giả: Sau này có thể sẽ đổi mới phiên ngoại một chút. Chắc là sẽ viết về chuyện của Lâm Hạ trong phiên ngoại này. Để coi sao đã.
Cám ơn mọi người bấy lâu nay đã theo dõi và trả lời, yêu yêu.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách