[HĐ-TXVT-TMTM] Anh trai nhà bên không được lên giường - Thất Nguyệt Tình

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 431 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 11 2019 16:55

Hình ảnh
Chương 9: Khen thưởng hay xử phạt, em muốn cái nào?

Sau bữa tối, Bá Vân bắt đầu dạy kèm cho Kiều Đình, lúc mới biết bài tập cô tự làm sai rất nhiều, nhất là khi thấy bài thi môn toán chỉ có tám điểm của cô, anh lặng người, sắc mặt cũng trầm xuống.

Làm thế nào điểm kiểm tra của cô có thể “cao” như vậy được?

Anh còn tưởng rằng sau khi kèm cô một thời gian, cô sẽ nhanh chóng đạt đủ điểm vượt qua kì thi chuyển cấp, sau đó anh và cô có thể “Lửa gần rơm, lâu ngày cũng cháy”, vui vẻ lăn qua lăn lại.

Cô nhóc này đã hủy hoại “Kế hoạch lớn” mà anh ấp ủ từ lâu.

“Sao bình thường lại giấu anh?” Đôi mắt u ám của anh nhìn về phía Kiều Đình đang co vai lè lưỡi giả bộ đáng yêu. 

Bình thường Kiều Đình đều nói với anh rằng, đại khái điểm của cô cũng vừa đủ đạt, chứ không hề nói cho anh biết điểm thi của cô thấp đến thảm thương thế này!

Như vậy chẳng phải chứng tỏ, anh càng phải dùng nhiều tâm sức hơn vào việc học của cô ư?

Chết tiệt! Vậy thời gian sung sướng của anh ở đâu?

“Món điểm tâm ngọt” sau giờ học của anh ở đâu?

Không có bánh kem cũng nên cho anh viên kẹo chứ!

“Người ta…… Sao người ta không biết có thể xấu hổ trực tiếp nói cho anh biết điểm kiểm tra của người ta rất thấp chứ……” Kiều Đình thẹn thùng đan hai bàn tay vào nhau.

Cho nên cô mới lấy điểm gốc của mình, nhân lên cho 10, rồi xem đó là điểm số của mình

Hu hu hu…… học sinh hạng bét cũng cần chút mặt mũi chứ!

Đối với một đứa dốt toán như cô, có thể nghĩ ra cách nâng điểm như vậy, cô rất ngưỡng mộ chính mình.

Bá Vân nheo mắt lại, nghiêm khắc.

Hu hu hu…… Ánh mắt Bá Vân thật là khủng khiếp!

Hu hu hu…… Anh thở dài kìa, có phải anh đang cảm thấy cô là đồ ngu ngốc hết thuốc chữa hay không? 

Bá Vân cúi đầu, nhìn cặp đùi trắng nõn của Kiều Đình, thật sự rất khó để không thở dài.

Chết tiệt!! Anh rất muốn sờ nó!

Sao lại có thể sinh ra một đôi chân đẹp như vậy, cân đối như thế, lại gần ngay trước mắt, nhưng lại không thể sờ lên hai đùi cô, làm tay anh không được thỏa mãn mà!

Nhưng điều quan trọng bây giờ là phải cứu vớt thành tích học tập của Kiều Đình, dù sao cũng chỉ còn nửa năm!

Anh rất muốn xông đến cửa sổ, mở toang ra rồi hét to: “Tôi đang rất dục cầu bất mãn* đây!”

*là không được thỏa mãn dục vọng

“Những gì cần ghi nhớ em phải học thuộc hết cho anh, anh sẽ viết ra những điểm quan trọng cho em, ngoài những điểm anh chỉ, những cái khác không cần thuộc lòng.” Bá Vân căn dặn kĩ lưỡng.

Dù sao cô cũng không còn nhiều thời gian. 

“Được, cảm ơn thầy.” Hai tròng mắt Kiều Đình sáng lấp lánh như phát ra ánh sáng vẻ tôn thờ. 

Anh thiệt muốn mắng một câu thầy cái đầu em! 

“Điểm kém như thế này.” Anh một tay ôm trán, lật qua lật lại những trang gạch đỏ như sông. “Cuối tuần cũng phải học.”

“Cái gì?” Đôi mắt xinh đẹp của Kiều Đình trừng lớn, “Cuối tuần làm gì?”

“Học kèm.”

“Cũng học từ bảy giờ tối đến mười giờ sao?” Cô ôm một chút hy vọng hỏi.

“Từ bảy giờ sáng đến mười giờ tối!” Bá Vân lạnh lùng đáp lại.

“Em sẽ chết mất!” Kiều Đình nhịn không được lớn tiếng phản đối.
 
Cô đâu phải công nhân bán mạng làm việc, tuổi còn trẻ đã phải bán rẻ sức khỏe mình?

“Với thành tích này của em, thi chuyển cấp chắc chắn sẽ rớt!” Anh đau đầu quá!

Anh còn phải nghĩ cách để giúp cô tiếp thu bài một cách nhanh nhất.

Nếu đầu của Kiều Đình giống ngực của cô, trải qua cố gắng sẽ dần nở ra thì tốt quá rồi.

Đôi mắt anh chợt rũ xuống, dời tầm nhìn từ đề bài đi tới khe hở của áo sơ mi Kiều Đình, liếc tới đôi thỏ con trắng như tuyết cùng non nớt.

Chết tiệt, thật muốn xoa bóp chúng!

Kiều Đình chu miệng nhỏ lên.

Nhìn dáng vẻ không tình nguyện của Kiều Đình, anh biết rõ cô sẽ không bao giờ để tâm đến việc học hành bằng việc tham gia các hoạt động thể dục thể thao, rất khó để Kiều Đình ngồi yên trên ghế quá một giờ.

Mẹ Lương cũng nói mông Kiều Đình có gai, cho nên mới ngồi không yên.

Đột nhiên trong lòng anh nảy sinh một suy nghĩ—— một ý tưởng có thể cho anh vừa được như ý, lại vừa có thể làm thành tích của Kiều Đình tăng lên.

“Nếu mỗi lần điểm kiểm tra của em tiến bộ từ mười điểm trở lên, anh sẽ thưởng cho em.”

“Thật sao?” Nghe được có khen thưởng, hai tròng mắt cô lại sáng lên lần nữa.

“Chỉ có điều, nếu không tiến bộ, hoặc sai quá nhiều, anh sẽ nghiêm khắc trừng phạt em!” Giọng nói anh đanh thép.

Ánh mắt Bá Vân rất đáng sợ, làm Kiều Đình hồn bay phách lạc.

“Ông trời ơi, cứu con!” Hai tay Kiều Đình giơ lên trời la lớn.

Anh kéo xuống bàn tay tinh nghịch đang diễn trò của cô, dùng sức nắm chặt, ăn trộm đậu hủ một lát rồi mới buông ra.

“Mở ra tài liệu cho anh.”

“Hu hu hu……” 

Kiều Đình ai oán mở tài liệu vừa dày vừa nặng, cho nên cô không thấy được trong con mắt Bá Vân lóe lên ánh sáng giảo hoạt.

===
Vâng, 8 điểm x10 = 80 điểm. Kiều Đình khoe với Bá Vân được 80 điểm cơ đấy :) Đúng là cần phải giữ mặt mũi trước mặt crush ☺))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Annanie
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 00:33
Has thanked: 5 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 11 2019 22:31

:banhbao28: Hóng chương mới ahii
Cám ơn các ad ạ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 431 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 11 2019 16:18

Hình ảnh
Chương 10: Có sai nên phạt

Beta: Sắc Sắc

“……Nếu dùng công thức này thay vào đây,  như vậy thì sẽ ra được đáp án.” Bá Vân cầm bút chì ở trong tay gạch hai gạch dưới phần đáp án, “Đã hiểu chưa?”

Kiều Đình nhìn dãy công thức số học trên giấy, nghĩ thầm Bá Vân giỏi thật, như mây trôi nước chảy, nhanh chóng ra được đáp án, nhưng mà… Sao mình xem cũng không hiểu gì thế này?

“Em có hiểu không? Không hiểu thì phải hỏi.”

Kiều Đình ngẩng đầu nhìn Bá Vân, ánh mắt vì chột dạ mà nhìn qua hướng khác, ấp úng nói: “Hiểu ạ…”

Bá Vân nheo nheo mắt, nhìn một cái đã thấu sự chột dạ của Kiều Đình.

“Nếu hiểu rồi thì làm kiểm tra nào.”

“Hả? Kiểm tra?” "Tại sao ko ai nói với cô về bài kiểm tra vậy?"


Bá Vân lấy một tờ giấy trắng ra, chưa quá hai phút đã ra năm đề.

Khóe miệng Kiều Đình giật giật.

Sao mà Bá Vân giải đề nhanh, ra đề lại càng nhanh hơn, cô có chuẩn bị cũng chưa chắc làm tốt được như vậy……

“Mỗi câu hai mươi điểm, anh cho em nửa giờ để giải đề.”

Bá Vân đẩy bài thi về phía cô, sau đó anh cầm sách, nằm trên giường Kiều Đình, xem bài tập của mình.

Hôm nay là thứ bảy, bên ngoài, trời xanh nắng ấm còn có gió mát, thích hợp để ra ngoài dạo chơi, đáng thương cho Kiều Đình bị nhốt trong phòng làm bài tập, hơn nữa còn phải học thêm hai giờ đồng hồ, cô cảm thấy đầu mình sắp nổ tung rồi.

Kiều Đình hao tâm tổn sức giải bài, toàn là số học từ dễ đến khó, câu đầu tiên là đơn giản nhất, nhưng Kiều Đình cũng mất hơn mười phút mới giải được, câu thứ hai giải đến khi nào xong đây, chỉ còn có năm phút thôi, còn câu số ba....

Vì sao con người cứ thích giết hại lẫn nhau chứ, phát minh ra số học làm gì, chỉ học cộng trừ không phải là tốt rồi à?

Chiều cao của hình chóp tứ giác đều thì có liên quan cái rắm gì đến cô !

Câu bốn……

Rõ ràng là đề số học, vì sao lại có một đống chữ tiếng anh thế này?

Cô xem mà muốn loạn cả não rồi.

Câu năm……

Có phải người sao hỏa là bà con với Bá Vân hay không? Nếu không phải sao đề bài này toàn là tiếng ngoài hành tinh không vậy?

Kiều Đình gãi đầu buồn rầu, năm phút đã trôi qua, chuông báo trên điện thoại Bá Vân đúng giờ reo lên, anh chậm rãi đến gần cô.

Kiều Đinh như gặp phải cường địch, nhìn anh đầy cảnh giác.

Bá Vân nhìn thoáng qua đáp án trên giấy, môi mỏng phun ra lời vô tình: 
"20 điểm."

 "Em làm được hai câu, sao chỉ có 20 điểm?"

"Câu số 2 em làm sai rồi."

"Hả?"

Kiều Đình mở to đôi mắt, hoàn toàn không nhìn ra được mình làm sai chỗ nào.

"Haiz...." Bá Vân thở ra một hơi nặng nề.

Anh thở dài như thế, làm trái tim của Kiều Đình như bị bóp chặt lại.

Hu hu hu…… Cô làm Bá Vân thất vọng rồi, đúng không?

"Thật ra lúc anh giảng bài, vốn dĩ em không hiểu gì đúng không?"

Kiều Đình ngượng ngùng lè lưỡi một cái.

"Anh sẽ giảng một lần nữa, xong rồi sẽ kiểm tra lại, nếu lần này không đủ điểm, anh sẽ phạt em."

"Phạt?" Kiều Đình chớp chớp mắt đầy sợ hãi, " Hình phạt ra sao?"

"Làm xong em sẽ biết." Bá Vân ra vẻ bí ẩn.

Sau khi Bá Vân giảng lại cho cô, anh lập tức ra đề kiểm tra tương tự như lần trước.

Lần này, Kiều Đình đã hiểu nên rất cố gắng giải bài, kết quả được 60 điểm.

“Yeah, đã đủ điểm tiêu chuẩn!” Cô vui vẻ kêu lên.

“Sai hai câu.” Bá Vân lạnh lùng nói, “Phải phạt.”

“Đủ điểm tiêu chuẩn cũng phải bị phạt?” Cô đạt yêu cầu mà!

“Anh vừa rồi có nói, chưa đủ điểm sẽ bị xử phạt.”

“Tại sao như vậy……” Khóe mắt cô ầng ậng nước, "Quá nghiêm khắc..."

Nghiêm khắc với em gái nhà bên như vậy, Bá Vân thật quá vô tình!

"Sai một câu phải cởi một lớp quần áo."

"Hả?"  Có phải dường như cô đã nghe nhầm đúng không?

"Phải vậy em mới sợ, sẽ không làm qua loa cho xong chuyện, không hiểu mà vờ như đã hiểu!" Bá Vân chống một tay lên bàn, ngoài mặt thì vô cùng bình tĩnh nhưng thật ra trái tim đang nhảy loạn xạ: "Em làm sai hai câu, cởi hai cái."

Toàn bộ khuôn mặt Kiều Đình đỏ ửng.
--------------------------------------------------------------------------------------------
Bây giờ mọi người ở trong team ai cũng bận, với em cũng gần thi nên có gì sai sót mong mng thông cảm, chúc mng đọc truyện zui zẻ :>


Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 431 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 12 2019 15:45

Hình ảnh
Chương 11:  Nếu em đủ 100 điểm, anh sẽ cởi đồ!

Beta: Sắc Sắc
“Này…… Vậy nếu em làm bài được một trăm điểm thì sao?” Kiều Đình hỏi liều.

“Vậy đến lượt anh cởi đồ.”

Kiều Đình trợn tròn đôi mắt, trong con ngươi loáng thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ.

Nếu đủ điểm sẽ thì Bá Vân sẽ cởi đồ sao?

Không biết tại sao điều kiện này lại hấp dẫn như vậy?

Hơn nữa, Bá Vân đã nhìn thấy hết cơ thể cô, còn cô thì trừ khuôn mặt đẹp trai cùng tay chân thon dài của anh ra, chưa được nhìn thấy hết tất cả.

Nghĩ lại, cô lỗ vốn nặng quá rồi.

Nếu Bá Vân cũng cởi quần áo thì….

Cô cũng sẽ biết được dáng người của anh có đẹp như trong tưởng tượng của mình hay không.

Hì hì hì……

Khóe miệng của Kiều Đình không khỏi cong lên.

 “Kiều Đình.” Bá Vân vờ lạnh giọng, kéo cô trong mơ mộng về hiện thực, “Nhanh, một, chút!”

Từng câu từng chữ của anh lãnh khốc khiến người nổi gai óc.

“Được, được rồi……”

Kiều Đình thẹn thùng mím môi lại, kéo dây kéo áo ngoài xuống.
Cũng may, trời đã bắt đầu mát mẻ, cô mặc áo khoác, áo thun, váy dài cotton bên trong còn có quần lót, tính cả tất thì tổng cộng có 5 thứ, còn Bá Vân chỉ mặt áo lông mỏng với quần jean, cả người cũng chỉ có hai món đồ.

Chỉ cần cô làm bài đủ điểm hai lần là có thể hoàn toàn nhìn thấy cơ thể trần trụi của anh rồi.

Hì hì hì……

 Cô cởi áo chẽn và tất ra, lập tức có cảm giác lòng bàn chân có chút lạnh lạnh.

Thể chất của cô thuộc hàn, tay chân luôn lạnh ngắt, do đó khi trời vào lạnh, cô sẽ mang thêm tất.

Bá Vân hiểu rõ điều đó, nên khi cô cởi áo và tất, anh cũng cố tình kéo lò sưởi điện đến, chỉnh độ ‘Hơi ấm yếu.’ đẩy về phía cô.

Sự chăm sóc của Bá Vân luôn làm Kiều Đình cảm thấy ấm áp.

 “Trưa rồi.” Bá Vân nhìn đồng hồ nói: “Anh về mang cơm trưa sang, em nghỉ chút đi.”

“Dạ.”

Vừa nghe có thể nghỉ ngơi, Kiều Đình lập tức lấy di động ra lướt, tập trung tinh thần dán mắt nhắn tin trên IG.

Bá Vân nhìn cô cười cười, rồi về nhà lấy cơm trưa mẹ đã nấu xong mang qua.

Trên khay, có hai chén cơm trắng, một tô canh bí đỏ, một đĩa thịt xông khói xào bắp cải và thịt heo xé nhỏ.

Kiều Đình thấy anh vào, cô nhanh chóng thu dọn sách vở trên bàn sang một bên để anh đặt đồ ăn xuống.

Bàn học của Kiều Đình là bàn thấp, hai người đều ngồi bệt xuống sàn nhà.

Bá Vân để đồ ăn lên trên bàn, sau đó đặt khay xuống bên cạnh.

Kiều Đình đói bụng, bưng chén cơm lên và một ngụm lớn vào miệng.
Cô đang trong giai đoạn trỗ mã, còn là vận động viên, nên sức ăn không nhỉ. Nhưng không may, calo chỉ chạy vào cơ bắp với ngực, thân hình cũng chưa cao lớn thêm, vẫn còn là một đứa bé.

Sau khi có kinh nguyệt, cơ thể cô cũng không phát triễn bao nhiêu, ngay cả Bá Thiến hơn cô một tuổi mà cũng cao hơn cô cái đầu, đừng nói là Bá Vân, anh coi cô là bệ đặt tay, làm cô rất là buồn phiền.

Bóng rỗ hay là nhảy dây cô đều thử hết, đáng tiếc cũng vóc dáng cũng chẳng cao hơn chút nào, một mm cũng không hề có, cho nên mỗi lần ai hỏi cô cao bao nhiêu, cô chỉ có thể nói là 155cm, nhưng thực tế cô chỉ cao có 154.7cm….

“Hạt cơm.” Bá Vân chỉ vào má Kiều Đình.
“Ha…”

Hạt cơm vẫn nằm yên một chỗ, tay nhỏ của cô tìm kiếm trên mặt một hồi cũng chưa tìm được.

Bá Vân nhoẻn miệng cười cười, đưa tay ra lấy hạt cơm xuống rồi đưa vào miệng mình.

Kiều Đình nhìn hành động thân mật của anh, lo sợ suy đoán, đến cùng thì mình là gì đối với anh?

Anh không nói lời tỏ tình, nên cũng không phải là người yêu! Nhưng anh lại sờ mó, nhìn hết cơ thể cô rồi, vậy có phải giống như mọi người thường nói, trên mức bạn bè nhưng không phải là tình yêu hay không?
Nhưng Kiều Đình thật sự không có can đảm để hỏi, dù sao so với việc phải nhận được sự thật tàn khốc thì làm đà điểu sẽ hạnh phúc hơn nhiều.
Ăn trưa xong, Kiều Đình không thể cản nổi con sâu ngủ, mệt mỏi lập tức bò lên giường nằm.

“Heo con, ăn no liền ngủ.” Bá Vân cầm sách, ngồi xuống bên cạnh cô.
 “Ừm ừ…” Kiều Đình rầm rì phản đối, nhưng không bao lâu chỉ nghe được tiếng ngáy nho nhỏ.

Ba Vân nghĩ cô dậy sớm đọc sách, mà đối với đầu óc cô mà nói, đó là quá tải, cho nên mặc kệ, để cô ngủ bù.

Lấy chăn cuối giường lên, cẩn thận đắp lên người cô.

Cảm giác được ấm áp, Kiều Đình ầm ì vài tiếng, Bá Vân nghe được lập tức mất tự chủ đến gần hơn, nhưng trùng hợp, tay phải của cô lại đặt đúng vào nơi nhạy cảm giữa hai chân anh.

Bá Vân không khỏi nuốt nước bọt một cái, cảm nhận sự thay đổi dưới lòng bàn tay .

Chúc mọi người đọc truyện zui zẻ :3


👈 Chương 10

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 431 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 12 2019 17:54


Hình ảnh

Chương 12 : Ngủ dậy sao tay bị đau?

Beta: Sắc Sắc 
Bá Vân nắm lấy bàn nhỏ nhỏ bé không xương của cô, Kiều Đình đang ngủ mặc anh tùy tiện, không có bất kỳ phản ứng nào, ngay khi tay cô rời đi, có thể thấy quần anh đã hơi phồng lên.

Anh nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô lần nữa, nhưng không phải là nắm tay đơn thuần như khi nãy, mà anh kéo tay cô trượt lên xuống phần nhô ra giữa hai chân mình.

Hình dáng cây gậy hẹp và dài ngày càng trở nên rõ ràng hơn và bắt đầu có sức sống căng phồng lên, làm quần bò co dãn của anh như dựng lên một cái lều nhỏ.

Tiếng thở dốc dần nặng nề, anh cảm thấy không thỏa mãn.

Bàn tay nhỏ bé cọ sát cách một lớp vải đã cảm thấy ấm nóng, nếu trực tiếp chạm vào gốc rễ của anh thì sao, chắc sẽ rất thoải mái?

Bá Vân không một chút thay đổi sắc mặt, nhìn Kiều Đình đang say giấc, anh cẩn thận kéo khóa quần xuống.

Phân thân của anh như muốn bật ra ngoài, anh kéo quần lót đen xuống, phân thân không còn trói buộc dựng thẳng lên xuất hiện, nó có màu hồng nhạt và chưa từng đi vào cơ thể bất kỳ cô gái nào.

Anh mở năm ngón tay của Kiều Đình ra, nhẹ nhàng nắm côn thịt của anh.

“Ưm……” Bá Vân khẽ thở dài một tiếng.

Đúng như dự đoán, tay nhỏ của cô nắm côn thịt của anh cực kỳ thoải mái.

Anh nắm lấy tay Kiều Đình bao trọn cây gậy, chậm rãi vuốt ve trên dưới.

Cảm giác trơn nhẵn này trước đây chưa từng có!

Anh đắm chìm trong dục vọng của cơ thể, theo cảm giác tốc độ nhanh hơn, khi sắp phun trào, anh nhanh chóng lấy giấy vệ sinh phủ lên đầu côn thịt, giữ toàn bộ tinh dịch ở bên trong.

 “Hô.” Sau khi sảng khoái anh thở hổn hển, buông tay Kiều Đình ra, phát hiện tinh dịch của anh dính trong lòng bàn tay cô.

Bá Vân dịu dàng dùng giấy ướt lau cho cô, sau đó tự mình vào phòng tắm xử lý.
Xử lý xong, anh tiếp tục ở trên giường đọc sách, qua khoảng hai mươi phút, kim đồng hồ chỉ đến một giờ, anh đánh thức Kiều Đình.

 “Dậy học tiếp nào.”

Kiều Đình vẫn còn muốn ngủ miễn cưỡng đứng dậy và duỗi thẳng lưng.

 “Tay em có vẻ là lạ.” Kiều Đình xoa xoa cổ tay trái. “Đúng rồi, rất mỏi.”

Đối mặt với thắc mắc của cô, Bá Vân mặt không đổi sắc nói, “Do em gối tay ngủ.”

“Thật không?”

Khi thức dậy, cô cũng không nhớ rõ là mình có gối lên tay hay không nữa.

“Thật.”

Bá Vân kéo tay cô tới, mát xa chỗ bị mỏi nhừ.

Kiều Đình mở to đôi mắt lấp lánh nhìn Bá Vân, nghĩ rằng anh thực sự chu đáo, nhưng cô không biết được tay mình mỏi là do chuyện tốt của anh làm ra.

 “Đỡ hơn chưa?” Bá Vân dịu dàng hỏi.

“Ừ.” Kiều Đình mỉm cười gật đầu.

“Vậy tiếp tục học thôi.” Bá Vân nhấc chân xuống giường.

Nghe phải học tiếp, nụ cười tươi rói trên mặt Kiều Đình héo dần.

 “Bây giờ học vật lý.”

“Này? Không phải chỉ học môn toán thôi sao?” Kiều Đình trợn mắt.

Kiều Đình còn muốn nói lần sau kiểm tra, cô nhất định sẽ làm được một trăm điểm, để Bá Vân phải cởi quần áo ra.

Bá Vân chớp mắt đầy xảo quyệt.

“Nếu em học một môn nhiều như vậy sẽ rất mệt mỏi.”

Không không, cô không mệt mỏi chút nào.

“Cũng giống như khi nãy, sau khi anh giảng bài xong, sẽ làm kiểm tra, sai một bài phải cởi một thứ.”

Kiều Đình muốn ngửa mặt lên trời hét to.

Cô muốn học toán!

Cô thích học toán!

“Lấy sách giáo khoa vật lý ra.”

Kiều Đình buồn bã.

Sau khi Bá Vân giảng xong bài tập, lập tức cho bài kiểm tra
Kiều Đình làm được ——

Bốn mươi điểm

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 15 khách