[ HĐ, cao H, 1v1] TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG TỚI ĐÂY - THỊT KHO TÀU CẬP NHẬT C29 - HOÀN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 12 2019 09:12

Chương 28 Kết hôn sinh con

Sau khi Đường Mạn Mạn mang thai, cô nghén rất nghiêm trọng. Ngọt không ăn, mặn không ăn, cay không ăn, ngửi thấy một chút vị mặn hay mùi dầu mỡ đều nôn lên nôn xuống, mỗi ngày chỉ có thể dựa vào cháo loãng mẹ Đường nấu để chống đói.

Thấy cằm cô càng ngày càng nhọn, Hạ Tranh gấp đến độ khóe miệng thổi ra bong bóng. Bác sĩ, chuyên gia dinh dưỡng. . .  Liên tục mời mấy lần, thậm chí anh còn gọi điện thoại cho mấy người bạn đã kết hôn sinh con của mình, hỏi thăm bọn họ xem có cách nào giải quyết hay không.

Thấy tin nhắn của Hạ Tranh, Tiểu Tống Triều cười nhạo qua điện thoại: "Thằng nhóc kia, lúc trước tớ kết hôn cậu còn cười nhạo tớ, hừm! cậu chẳng bằng tớ đâu. Tớ nói này người anh em, vợ tớ mang thai, ngày nào tớ cũng ngủ thẳng giấc đến sáng, không hề. . . "

Lời còn chưa dứt, đầu bên kia đã truyền đến tiếng kêu rên, "Vợ, vợ, đừng véo lỗ tai, đau! Đau!"

Hạ Tranh: ". . ." Vẫn là vợ mình tốt nhất, vừa ngoan vừa đáng yêu.

Lúc này, Đường Mạn Mạn vừa ngoan vừa đáng yêu lại đang phiền muộn, cô mang thai, hôn lễ được xác định vào hai tháng sau, đến lúc đó bụng đã lộ rồi, làm sao mặc áo cưới?

Nhân lúc bụng còn chưa lớn, cô muốn nhanh chóng cử hành hôn lễ, có điều phản ứng nôn nghén quá mức nghiêm trọng, nói gì Hạ Tranh cũng không đồng ý. Bây giờ anh chăm sóc cô cứ như búp bê, đi ra ngoài sợ gió thổi, đi bộ sợ té ngã, lúc nào cũng hận không thể bế cô, muốn cất cô vào trong túi.

Phản ứng thái quá của anh khiến Đường Mạn Mạn buồn bực không thôi, thế nhưng ngược lại cha mẹ Đường đã có cái nhìn khác về anh.

"Tiểu Tranh là một đứa trẻ tốt, thật lòng yêu thương con, tuy nhà bọn họ dòng dõi cao, nhưng ba mẹ chồng con cũng không làm khó làm dễ con, mẹ và ba con nhìn thấy con như bây giờ, cũng yên lòng."

Nghe mẹ già cằn nhằn liên miên, lòng Đường Mạn Mạn vừa chua vừa ngọt. Khi kết hôn, cô và ba mẹ đã không còn là người một nhà nữa.

"Mẹ," Cô nắm tay mẹ Đường, "Con không nỡ xa mẹ. .  ."

"Đứa trẻ ngốc," Mẹ Đường cười cô, "Mẹ và ba con vẫn ở chỗ này, đâu có chạy đi đâu. Hơn nữa, con sẽ có gia đình riêng của mình, có con cái của mình, tâm nguyện lớn nhất của mẹ và ba con chính là mong con được bình an, hạnh phúc mỹ mãn." 

Phần bình an này, phần hạnh phúc này, không biết ngoài cha mẹ ra, ai có thể mang lại cho Đường Mạn Mạn.

Cuộc đời có thể rất dài, cũng có thể rất ngắn, có đôi khi có thể gặp đúng người, nhưng có đôi khi chỉ có thể gặp thoáng qua.

Đường Mạn Mạn nghĩ, chuyện may mắn nhất trong cuộc đời có, có lẽ chính là gặp được Hạ Tranh.

Hôn lễ được xác định vào tháng mười hai, không phải trong trang viên Hạ gia, mà là một hải đảo ở tận Nam Thái Bình Dương.

Hạ Tranh đã mua hòn đảo này, nguyên nhân chỉ vì Đường Mạn mạn thuận miệng nói một câu, "Tổ chức hôn lễ ở chỗ này, nhân tiện có thể hưởng tuần trang mật luôn, tiện lợi."

Lúc này, hiển nhiên Hạ đại boss đã quên mất bản thân mình từng không thích hải đảo. Hoa tươi, tiệc tùng. . .  Tất cả bố trí đều do một tay anh làm, thậm chí còn đi tìm cả thầy phong thủy xem thời tiết.

Đại khái sự thành tâm của anh cũng khiến ông trời cảm động, hôm diễn ra hôn lễ, trời quang mây tạnh, mát mẻ hợp lòng người.

Đường Mạn Mạn ngồi trực thăng đáp xuống hội trường, hai nhà Hạ Đường tập trung cùng một chỗ, trên mặt đều là nói cười, ngập tràn vui mừng chúc phúc.

Nhưng trong mắt của Đường Mạn Mạn, cô không nhìn thấy gì hết.

Từ hoa hồng được vận chuyển từ Italy bằng đường hàng không, từ cổng hoa cao tận hai mét, từ bánh kem tinh xảo khiến mắt người khác sáng ngời. . . Trong mắt cô, hết thảy đều không quan trọng.

Mà quan trọng nhất chính là ở cuối thảm đỏ, người đàn ông kia đang mỉm cười chăm chú nhìn cô. Cô ngẩng đầu chậm rãi bước tới, khóe môi anh giương càng cao.

Cực kỳ lâu sau đó, Đường Mạn Mạn nhắc chuyện hôn lễ với Hạ Tranh, Hạ Tranh còn cười cô, "Có phải ngày đó em hồi hộp muốn chết không, đi đứng giống như chim cánh cụt."

Đường Mạn Mạn liếc anh: "Không phải em hồi hộp, là trịnh trọng!"

"Được, được, em nói cái gì chính là cái đó."

Đường Mạn Mạn càng thêm tức giận, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cô bật cười thành tiếng. Cô còn chưa nói, Hạ Tranh ngày đó, cười chẳng khác nào một tên ngốc.

Cô chưa từng nhìn thấy anh cười sáng lạn như vậy, tựa như bầu trời ngày đó, gió ngày đó, để lại ấn tượng trong suốt cuộc đời cô.

Cô đi tới, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Cha sứ nghiêm trang thực hiện nghi thức, con có đồng ý từ nay về sau chỉ yêu vợ mình, bảo vệ cô ấy, bất luận giàu sang hay nghèo khó, bất luận ốm đau hay bệnh tật, mãi mãi ở bên cạnh cô ấy, mãi mãi trân trọng cô ấy hay không?

Hạ Tranh nghĩ, chẳng có gì ngăn anh không muốn cả.

Sáu tháng sau, tiểu thiếu gia nhà họ Hạ ra đời.

Đường Mạn Mạn chuyển dạ vào rạng sáng, sớm hơn ngày dự sinh vài ngày, Hạ Tranh đã đưa cô vào bệnh viện chờ sinh từ trước, ngày đêm túc trực bên cạnh cô.

Cũng may, đứa trẻ vô cùng biết điều, không để cho mẹ chịu quá nhiều đau khổ, hơn nữa bệnh viện dùng kỹ thuật mới, Đường Mạn Mạn không cảm giác đau đớn bao nhiêu, mơ mơ màng màng thì khỉ con đã ra đời.

Sau khi tỉnh lại, thấy bé con đầy nếp nhăn, cô ghét bỏ: "Sao con lại xấu như vậy?"

Hạ Tranh lại cảm thấy cực kỳ hài lòng, tốt lắm, mẹ thằng bé không thích nó, vậy thì sau này không ai cướp sự chú ý của Mạn Mạn với anh.

Đáng tiếc, chẳng qua chỉ là tạm thời mà thôi, vài ngày sau, khỉ con nẩy nở, nhóc con nhanh chóng trở thành người quyền lực nhất nhà họ Hạ, bảo bối trong lòng Đường Mạn Mạn.

Ông cụ Hạ đã tám mươi mốt tuổi, đã vậy còn cố ý ngồi máy bay tư nhân, được con trai và con dâu hộ tống đến thăm cháu cố.

Ông cụ là người đầu tiên giành quyền đặt tên cho khỉ con, ông cụ mang quyển <<Từ điển Khang Hi>> trong thư phòng mình tới rồi mở ra lấy một xấp giấy dày, "Tiểu Tranh, cả Mạn Mạn nữa, hai đứa đến lựa xem tên cháu cố nên dùng chữ gì?"

Ba Hạ lên tiếng trước, "Chữ 'Thận' không tệ. Trong <<Thuyết văn>> viết 'Thận cẩn dã', trong <<Nhĩ nhã>> viết 'Thận thành dã', ngụ ý tốt đẹp khỏe mạnh."

Mẹ Hạ liếc chồng mình một cái: "Ông nho nhã quá, nghe rườm rà. Theo tôi thì chẳng bằng dùng chữ 'Sướng', chỉ cần đứa trẻ vui vẻ sung sướng cả đời, chúng ta đã thỏa mãn."

"Chữ 'Húc' thì thế nào ạ?" Đường Mạn Mạn cũng phát biểu ý kiến, "Mặt trời mọc đằng đông, ánh sáng rực rỡ, tràn đầy ý chí mạnh mẽ."

Hạ Tranh muốn chen lời mấy lần, nhưng không phải bị ba Hạ chen vào trước thì cũng bị ông cụ Hạ cắt ngang. Cuối cùng mẹ Hạ còn vô tình đến nỗi xua tay đuổi anh như đuổi ruồi, "Con không có việc gì làm thì đi thay tã cho con trai đi, đừng có lắc lư ở đây nữa."

Hạ Tranh: ". . . "

Tại sao tên của con mình mà chính mình cũng không có quyền lên tiếng?

Lòng Hạ đại boss đầy phiền muộn, trong nhà này từ ông nội, ba mẹ, rồi cả vợ anh nữa, ai cũng không dễ chọc. Anh cảm nhận sâu sắc được địa vị của mình đang trượt không phanh, Hạ Tranh nhận thấy mình phải tìm cách cứu vãn mới được.

Ngay tại lúc bạn học khỉ con, cũng chính là Tiểu Hạ Sướng vừa tròn bốn tháng tuổi, anh đến trạm cứu trợ mèo lang thang, mang về một con mèo.

Con mèo có bộ lông ngắn màu quýt chín, lông ở tứ chi có họa tiết vằn, phần bụng có lông màu trắng, được Hạ Tranh ôm trong lòng, mèo ta cực kỳ không an phận, một hai giãy giụa với ý đồ muốn nhảy xuống, thế nhưng phần cổ bị khống chế, chỉ có thể phí công giương nanh múa vuốt.

Mà trên mu bàn tay Hạ Tranh đã có nhiều hơn hai vết cào sáng loáng, mỗ mèo có bộ lông màu quýt chín vẫn kêu meo meo, Đường Mạn Mạn đang dỗ con trai ngủ, cô cảm thấy cảnh tượng này có hơi quen mắt.

Đúng rồi, trước kia khi Hạ Tranh cho Bánh Pút-đinh ăn, cũng là như thế. . . .

Hạ Tranh vào nhà thì thả mèo xuống. Mỗ mèo đánh hơi bốn phía, ngửi thấy mùi quen thuộc, lập tức chạy đến bên cạnh Đường Mạn Mạn.

"Bánh Pút-đinh?" Đường Mạn Mạn không thể tin nổi, đúng là Bánh Pút-đinh, Hạ Tranh . . . Tại sao lại đưa Bánh pút-đinh về đây?

"Nhân viên trạm cứu trợ mèo lang thang nói với anh con mèo này ngoan ngoãn dễ thương, ngoan chỗ nào?" Hạ Tranh vừa đi tới vừa phàn nàn, "Anh vừa chạm vào nó đã cào anh," Nói xong, anh cố ý chìa mu bàn tay có vết cào ra trước mặt Đường Mạn Mạn, "Xem tay anh này."

Đường Mạn Mạn: ". . ."

Em cảm thấy nó vô cùng ngoan ngoãn dễ thương, nguyên nhân là ở anh. . . 

Có chút buồn cười, lại có chút bất đắc dĩ, cô giao khỉ con cho bảo mẫu, sau đó kéo Hạ Tranh ngồi xuống, "Để em lấy hộp thuốc băng bó vết thương cho anh."

Kỳ thật vết cào bé tẹo thế này cần gì băng bó, Đường Mạn Mạn đã nhìn ra tâm tư người nào đó từ lâu. Thấy bà xã tỉ mỉ bôi thuốc cho mình, còn dán băng cá nhân, Hạ đại boss vô cùng hưởng thụ.

Nhân lúc bảo mẫu đến phòng con trai, anh ôm lấy vòng eo nhỏ của Đường Mạn Mạn, "Mạn Mạn, gần đây em chỉ quan tâm con trai, không để ý anh."

Em không để ý anh hồi nào? Đường Mạn Mạn ngây ngốc, không phải ngày hôm qua mới . . .

Người nào đó lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Lần trước em nói em yêu con trai nhất, người em yêu nhất chẳng lẽ không phải anh sao? ID của em có tên là 'Tôi mãi mãi yêu Hạ Tranh' đấy."

Đường Mạn Mạn: ". . . "

Lịch sử đen tối đáng hổ thẹn như vậy đừng nhắc lại được không?

Nhắc tới cũng buồn cười, bởi vì bộ truyện đen <<Tổng giám đốc đừng tới đây>> mà Đường Mạn Mạn rơi vào lưới tình người nào đó giăng sẵn, gần đây cô mới biết tác giả bộ truyện đó vốn là người quen của Hạ Tranh đấy.

Theo lời Hạ Tranh nói, tác giả bộ truyện đó là Nguyễn Lộ, vợ của Mộc Dương, trước đó có đến tham gia hôn lễ của hai người bọn họ. Mộc Dương, Nguyễn Lộ và Hạ Tranh quen biết nhau từ nhỏ. Hạ Tranh biết rõ sở thích của Nguyễn Lộ, lúc vừa nhìn thấy Đường Mạn Mạn lén đọc truyện đen, anh cũng biết bản thân mình bị bạn thân đùa bỡn.

Anh nảy sinh hứng thú với Đường Mạn Mạn, mà hứng thú càng ngày càng lớn, cuối cùng là vươn móng vuốt sói về phía Đường Mạn Mạn.

Cho nên, quả nhiên là một quyển sách đen dẫn đến huyết án.

=============
Hường phấn hết sức nói 
:onion11:
Vậy là còn 1 chương nữa là hết rồi  :k-tuzki-k5409:




 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 12 2019 10:55

Chương 29 Em muốn ở chỗ này (H)

Sau khi dở khóc dở cười, Đường Mạn Mạn vô cùng đồng cảm với Nguyễn Lộ, thông qua vòng bạn bè lẩn quẩn của Hạ Tranh, cô tìm được Nguyễn Lộ, còn kéo theo Chi Chi, lập một hội tác giả khiến người hâm mộ sáng mắt.

Ba người cấu kết làm chuyện xấu, Nguyễn Lộ đề nghị: "Mạn Mạn, cách hành văn của cậu tốt như vậy, không viết tiếp bộ truyện đó quả là đáng tiếc. Hạ Tranh là chồng cậu, cậu viết tiếp đi, tớ tin cậu nhất định sẽ viết rất hay."

Đường Mạn Mạn rục rịch, thế nhưng lòng lại ưu tư: "Lỡ bị phát hiện. . . " Chắc chắn kết quả của cô sẽ cực kỳ thê thảm.

"Lén lút viết là được rồi," Chi Chi nháy mắt ra hiệu, "Không một tiếng động."

Cuối cùng Đường Mạn Mạn cũng bị dụ dỗ, nghĩ đến đây, đáy mắt cô lóe sáng, chủ động ôm cổ Hạ Tranh, miệng nhỏ chu lên, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng hà hơi, "Tranh. . . Đêm qua, Mạn Mạn chưa cho anh ăn no."

Nghe được giọng nói nũng nịu của cô, trái tim Hạ Tranh rung động, yết hầu trượt lên trượt xuống, anh có cảm giác vật giữa hai chân bỗng nóng lên. Không nói hai lời, Hạ Tranh muốn bế Đường Mạn Mạn quay về phòng ngủ, tuy nhiên, Đường Mạn Mạn ngăn anh lại.

"Đừng về phòng ~"

"Không về phòng mà còn quyến rũ anh?" Người đàn ông bóp eo cô, bàn tay dùng sức sờ mạnh vào giữa hai chân cô, "Bé cưng, đã ướt rồi mà còn không chịu thừa nhận. Cho em sờ gậy thịt của ông xã, em xem, đều do em trêu đấy."

"Không phải đâu," Mặt Đường Mạn Mạn phiếm hồng, nhưng cô vẫn bày ra dáng vẻ quyến rũ chết người đặc thù của phụ nữ có chồng, "Em. . .  Em muốn ở chỗ này."

Lời vừa thốt ra, ánh mắt Hạ Tranh sâu thêm vài phần. Đường Mạn Mạn nhân cơ hội rướn người lên cắn lỗ tai anh, "Ông xã, Mạn Mạn đợi không kịp nữa ~"

"Chính em tự tìm đấy nhé!"

Chỉ nghe một tiếng kêu to đầy duyên dáng, Đường Mạn Mạn đã bị đè ra sofa.

Bởi vì đang ở nhà, váy của cô vô cùng đơn giản sơ sài, bên dưới làn váy mỏng là chiếc quần lót tơ tằm nhỏ xíu, bàn tay Hạ Tranh đè lên vải vóc, nhắm ngay miệng huyệt bên trong mà xoa nắn. Cô nhanh chóng ngâm nga, quấn hai chân quanh eo anh, "Ông xã ~ Mạn Mạn muốn ~"

"Muốn cái gì?"

"Muốn gậy thịt của lão công ~" Gương mặt nhỏ nhắn của Đường Mạn Mạn ửng hồng, không biết vô tình hay cố ý, cô còn cắn ngón tay đáng thương nhìn Hạ Tranh.

Thấy cảnh này, kích thước vật giữa hai chân anh tăng vọt, một giây chần chờ cuối cùng cũng tan biến, anh kéo mạnh quần lót cô xuống, tách đôi chân thon dài ra, ưỡn eo đâm thẳng vào.

"Ừm. . . Đúng rồi, aha. . .  Đúng rồi."

Hai vợ chồng nhiều lần cá nước thân mật, đối với thân thể đối phương đã quen thuộc từ lâu. Hạ Tranh chính xác tìm được chỗ mẫn cảm của Đường Mạn Mạn, anh bắt đầu đâm vào lúc nông lúc sâu, hai chân Đường Mạn Mạn quấn lấy eo anh, cái miệng nhỏ liên tục nói lời anh thích nghe.

"Ông xã ~ Lớn quá. . . . Aha, gậy thịt của ông xã lớn quá . . . "

"A. . .  Đội lên rồi, đội lên. . .  Đội lên hoa tâm Mạn Mạn rồi. . . "

Làn váy trên người cô bị đẩy lên cao, vắt vẻo trên ngực, Hạ Tranh thẳng tay đẩy áo bra lên trên, đôi tiểu bạch thỏ đã qua sinh nở càng thêm mượt mà. Hai nụ hoa tươi đẹp bị anh kẹp vào giữa hai ngón tay, lúc này tự như nụ hoa đang nở rộ, run run rẩy rẩy càng thêm đỏ thắm.

Lòng khẽ động, ngón tay dài vuốt ve đỉnh nhọn, giọng Hạ Tranh khàn khàn, "Bé cưng, hôm nay thằng nhóc thối kia đã ăn rồi?"

"Wtf. . . Đồ khốn," Đường Mạn Mạn bất mãn, "Đó là con chúng ta."

Sự chú ý của Hạ Tranh không phải ở những cái này, anh nhẹ nhàng véo một cái, cảm nhận được đầu ngón tay ẩm ướt, chất lỏng màu ngà chảy ra. Ánh sáng trong đáy mắt anh càng lúc càng sâu thẩm, anh cong môi: "Xem ra thằng nhóc kia vẫn còn đói bụng."

Đã như vậy, để ba nó ăn uống no nê trước, người cha vô lương tâm nào đó thản nhiên nghĩ. Dù sao cũng là vợ của anh, chẳng qua chỉ tạm thời cho thằng nhóc thối kia mượn mà thôi.

Anh cúi đầu, môi mỏng hé mở, ngậm lấy một nụ hoa đang run rẩy, dòng sữa tươi thơm ngát nháy mắt lan tràn trong khoang miệng.

Cảm giác mút hút truyền đến, Đường Mạn Mạn hừ một tiếng, chỉ cảm thấy hai nơi mẫn cảm nhất của mình đều thất thủ. Không chỉ có hai quả đào mật bị xoa ra sữa, ngay cả hoa tâm cũng nhanh chóng hé miệng, dịch thể tuôn ra càng lúc càng nhiều, bị gậy thịt không thương tiếc khuấy động ra tiếng, nhanh chóng khiến sofa dưới thân cô ướt đẫm.

Hạ Tranh chưa mút hết sữa của một bên thì cô đã run rẩy tiết ra.

". . .  Vẫn nhạy cảm như vậy?" Hạ Tranh hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, "Ngoan, anh bế em về phòng ngủ."

"Không được đi ~" Đường Mạn Mạn kéo tay anh lại, "Em chỉ muốn ở chỗ này."

Hạ Tranh không khỏi lấy làm lạ, trước đây khi anh muốn chơi xấu, chẳng phải bé con luôn kiếm cớ từ chối hay sao? Anh biết da mặt Đường Mạn Mạn mỏng, nếu cô thẹn thùng, anh cũng không ép buộc, cho nên hôm nay mới hơi chần chờ, ai ngờ cô lại chủ động đến thế.

Song điều anh không ngờ chính là,  ngoài mặt Đường Mạn Mạn cắn ngón tay nhẹ giọng hừ hừ, trong lòng lại đang cân nhắc, tư liệu làm trên sofa đã có, kế tiếp nên thử ở chỗ nào đây?

Sân thượng? Ngoài sân? Phòng bếp? Có phải hơi bình thường quá không. . .  Hay là tìm cơ hội đi ra đảo, thử làm một lần trên bãi cát, nhất định sẽ rất được đọc giả hoan nghênh.

Bàn tính trong lòng cô vang lên lách cách, có điều ý tưởng rất sinh động, nhưng thực tế lại vô cùng tàn khốc.

Cũng không lâu lắm, Đường Mạn Mạn bị ông xã nhà mình giày vò một hồi, lúc này Hạ Tranh vẫn sung sức như trước, thấy trong vòng một hai tiếng không thể kết thúc được, Đường Mạn Mạn vội vàng xin tha, "Ông xã, từ bỏ. . .  Mạn Mạn không chịu nổi."

Nhưng đúng như lời Hạ Tranh đã nói, đây là cô tự tìm. Cuối cùng qua mấy lần kích tình luân phiên, Đường Mạn Mạn mệt mỏi ngủ thiếp đi, Hạ Tranh bế cô về phòng ngủ, vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn say ngủ của vợ yêu, ánh mắt anh ngập tràn tình yêu.

Anh xuống giường, đi đến chiếc tủ nhỏ trong góc phòng, bên trong ngăn tủ đầu tiên có một hộp thiết nhỏ, bên trong chứa một tờ giấy đã ố vàng -------

"Tôi phải tới trung tâm cứu trợ động vật rồi. . . Có rảnh nhớ đến thăm tôi, tôi sẽ không cào anh nữa đâu, meow~"

Chữ viết xinh đẹp, còn icon một chú mèo giương nanh múa vuốt.

Ngày đó khi nhìn thấy tờ giấy này ở chỗ mèo con, không hiểu tại sao, anh không kiềm chế được mà nở nụ cười.

Thì ra có một người vẫn luôn âm thầm cùng anh chăm sóc chú mèo con xấu tính, thì ra có một người luôn lặng lẽ dõi theo anh. Trong lòng anh không khỏi sinh ra một ý tưởng, muốn gặp người đó.

Hạ Tranh đợi bên cạnh căn nhà cũ kia vài ngày, đợi đến lúc căn nhà cũ bị phá bỏ, vẫn không đợi được người để lại tờ giấy cho anh. Có chút phiền muộn, có chút tiếc nuối, dường như trái tim bình lặng như hồ nước bỗng gợn sóng, cuối cùng đành bất đắc dĩ tiêu tán.

Anh thật sự không ngờ, một ngày nào đó anh đã gặp lại người nọ. Rõ ràng chỉ là vận mệnh thoáng qua, thế nhưng cuối cùng lại đan vào nhau một lần nữa, có thể nói, đây chính là duyên phận.

Sau khi biết được chú mèo có tên Bánh Pút-đinh từ trong miệng Đường Mạn mạn, anh gần như đi đến trung tâm cứu trợ mèo hoang theo bản năng.

Quả nhiên, chính là mèo con xấu tính kia, tuy đã béo lên rất nhiều so với trước đây, nhưng vừa nhìn thấy Hạ Tranh đã nhe răng. Sau đó anh lại đi điều tra con đường đi học hằng ngày của Đường Mạn Mạn, rồi xem thông tin cá nhân của cô ở phòng nhân sự. . .  Từng chi tiết nhỏ này, Hạ Tranh đều ghi tạc trong lòng.

Duyên phận giữa bọn họ đã bắt đầu từ lâu, bây giờ tiếp tục kéo dài đến mãi mãi.

THE END!

Hành trình đã kết thúc, tiếp tục ủng hộ mị ở group Mị Sắc Viên nhé.

Tạm thời truyện forum sẽ được chuyển vào group trong thời gian giải quyết vấn đề copy nhức nhối.

Yêu mọi người !!!


:k-tuzki-k5404:



 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sở Kha
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 20:17
Has thanked: 228 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 12 2019 12:04

Truyện kết thúc rồi, cảm ơn ad nhiều 😙😘

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Rum lạc lối
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 14 Tháng 9 2019 17:56
Has thanked: 214 times
Been thanked: 61 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 12 2019 21:16

Hoàn thêm một bộ nữa rồi, cảm ơn team đã edit và giới thiệu bộ này đến mọi người nhé.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 622 times
Been thanked: 10 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 12 2019 13:53

Đã hoàn rùi cảm ơn edit nhiều nhá💕💕💕

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 13 khách