[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 69
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 335 times
Been thanked: 806 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 11:55

Chỉ giỏi cái hở chút là tranh thủ thịt người ta :))
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 74
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 53 times
Been thanked: 602 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 7 2020 17:20

Chương 41: Bí mật năm xưa
 
Cảnh Ninh giữ lấy xiêm y không cho hắn cởi, hoảng hốt nhìn xung quanh, khẽ quát: “Chàng điên rồi hả! Đang ở ngoài trời đó.”
 
Ngụy Tiêu cúi đầu hôn lên tai nàng, khẽ nói: "Bảo bối đừng sợ, không có ai tới đây đâu."
 
Biệt viện này thật sự rất thanh tịnh, chỉ có hai phu thê già coi giữ. Hai người họ đi thuyền ra hồ, Vân Hiểu nhất định sẽ canh giữ trên bờ không cho ai đến gần. Cho dù có gây động tĩnh lớn thế nào cũng sẽ không lọt vào bờ.
 
Chủ yếu là Ngụy Tiêu muốn thử làm trên thuyền. Nghe tên quân sư kia nói cảm giác rất mới lạ, làm hắn tò mò muốn thử.
 
Nói thế nào Cảnh Ninh cũng không đồng ý, nàng giữ chặt xiêm y không cho hắn làm bậy. Có giường chiếu đàng hoàng không muốn làm, lại cố tình đòi ở bên ngoài, đúng là càn quấy!
 
Ngụy Tiêu đành phải lấy lùi để tiến, nói: "Bảo bối không thích, tướng công không làm khó nàng nữa, cho tướng công hôn tiểu bảo bối một chút thôi có được không?”
 
Cảnh Ninh thấy hắn chịu lui một bước bèn gật đầu đồng ý.
 
Ngụy Tiêu hôn đôi môi đỏ mọng của nàng, nhẹ nhàng gặm cắn, đầu lưỡi hắn phác họa hình môi nàng, cạy mở rồi vào trong quấn quýt lấy lưỡi nàng.
 
Cảnh Ninh thích cảm giác hôn sâu này vô cùng, nàng thích hương vị đặc trưng của hắn, hương vị này khiến nàng cảm thấy rất an toàn, rất thỏa mãn.
 
Nhưng con sói đuôi to Ngụy Tiêu này sao có thể thỏa mãn chỉ với một nụ hôn như vậy, hắn tranh thủ lúc tiểu bảo bối ý loạn tình mê, vươn móng vuốt xấu xa của mình ra, sờ lên bầu ngực mềm mại của nàng, nhẹ nhàng xoa nắn.
 
Cảnh Ninh vẫn chưa nhận thấy gì bất thường. Mọi lần hắn đều vừa hôn vừa sờ như thế.
 
Nhưng người này càng lúc càng lấn lướt, hắn âm thầm mở được vạt áo của nàng, rồi không biết từ khi nào, chiếc yếm vàng cũng bị kéo dây.
 
Cảnh Ninh vội vàng đẩy hắn ra, nhìn quanh bốn phía, túm chặt vạt áo mình.
 
“Lưu manh! Đã nói là không được rồi mà!”
 
Ngụy Tiêu ôm bé con vào lòng, giở giọng uy hiếp: “Bảo bối đừng lộn xộn, cứ giãy giụa như vậy không khéo sẽ rơi xuống nước đó. Trong hồ này không chỉ có nước và sen không đâu, còn có rắn nữa, nếu không cẩn thận thì…”
 
Ngụy Tiêu cố ý bỏ lửng câu nói, để nàng tự mình suy diễn. Cảnh Ninh rùng mình, ngừng giãy giụa, hoảng sợ nhìn mặt hồ đang gợn sóng, nàng sợ nhất là rắn!
 
Ngụy Tiêu nhìn phản ứng của nàng, có vẻ nàng hơi kích động, trong lòng nghi hoặc: “Bảo bối từng nhìn thấy rắn sao?”
 
Cảnh Ninh gật đầu, môi run run, cả người rút vào lòng hắn, hồi lâu mới nói: “Ta không nhớ rõ là lúc nào đã nhìn thấy rắn, ta chỉ nhớ từng thấy có một người bị đẩy vào một hố rắn to, bị chúng cắn chết.”
 
Ngụy Tiêu thu lại ý cười trên mặt, nàng là Thái nữ được kiều sanh quán dưỡng*, sao lại có thể nhìn thấy những chuyện kinh khủng như vậy.
 
*cưng chiều, nâng niu từ bé.
 
“Vũ nhi thật sự không nhớ đã thấy khi nào sao?”
 
Cảnh Ninh nhíu mày ngẫm nghĩ, rồi lắc đầu: “Ta chỉ nhớ có một hắc y nhân che mặt, dẫn ta đến một nơi nào đó, để ta nhìn thấy hắn đẩy một người xuống hố.  Hắn còn ép ta nhìn gã kia bị rắn cắn đến chết, bắt ta nhìn từng con từng con bò vào trong người….”
 
Cảnh Ninh nhớ lại ký ức kinh hoàng, nàng không khống chế được run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
 
Ngụy Tiêu vội vàng ôm nàng thật chặt: “Được rồi, không sao, có ta đây, bảo bối đừng sợ.”
 
Cảnh Ninh gật đầu, nuốt nước miếng một cái rồi nói: “Lúc đó ta sợ đến ngất luôn. Người đó còn ấn vào nhân trung của ta, ép ta xem, còn uy hiếp nếu ta dám ngất xỉu, hắn sẽ ném ta xuống hố. Ta cũng không biết rốt cuộc có ngất đi hay không, chỉ nhớ sau khi tỉnh dậy thì đã nằm ở trong cung của mình. Ta đã sợ đến bệnh nặng một trận, thiếu chút không sống tiếp được. Sau từ dần dần ta cũng quên mất chuyện này, hôm nay chàng nói lại ta chợt nhớ ra.”
 
Nói đến chuyện Cảnh Ninh bệnh nặng, Ngụy Tiêu có chút ấn tượng. Thời điểm đó, hắn còn chưa được lên triều, đột nhiên có một ngày, tiên đế sai người đem đến cho hắn một thân phận, từ đó hắn trở thành Ngụy Tiêu, tham gia thi hương, từng bước từng bước thăng làm tả tướng. Bất chợt, hắn có dự cảm, năm đó bởi vì chuyện xảy ra với thái nữ, cho nên tiên đế mới quyết định kéo một ám vệ như hắn ra ngoài sáng?
 
Nói như vậy, duyên phận của bọn họ có lẽ bắt đầu từ đó.
 
Ngụy Tiêu cúi đầu hôn nàng, chờ nàng bình tĩnh trở lại mới hỏi: “Đừng sợ, sau này có ta ở đây, nhất định sẽ không để cho nàng trải qua chuyện như vậy lần nữa.”
 
Mặc dù Ngụy Tiêu nói như vậy, nhưng trong lòng lại rất nặng nề. Hắn nghĩ đến chuyện Hộ Quốc tự, liệu có phải là cùng một người gây ra hay không?
 
Nghĩ như thế nào cũng không thông. Nếu là cùng một người, vậy sao không nhân lúc nàng còn nhỏ giết chết nàng, vì sao lại đưa nàng trở về.
 
Khoan đã, hình như có chút liên quan. Nàng vốn yếu ớt từ khi mới sinh, lúc nhỏ đã nhiều bệnh, bị hù dọa như vậy, rất có khả năng sẽ kinh sợ quá độ dẫn đến tử vong. Sở dĩ kẻ kia đưa nàng trở về, là muốn nàng chết trước mặt tiên đế.
 
Mà lần này, dùng nhánh cây mộc lan, cũng là vì muốn nàng bị ác mộng tra tấn đến chết.
 
Rốt cuộc là người nào hận nàng sâu sắc đến như vậy?
 
Ngụy Tiêu cẩn thận suy nghĩ những điều này, còn quá nhiều gút mắc chưa giải được. Hữu tướng sẽ không đến mức ra tay tàn độc với nàng, nếu nàng chết đi, Tứ vương kế vị, đối với họ mà nói không phải chuyện tốt. Nếu để một người thông minh làm hoàng đế, chi bằng cứ để một kẻ ngốc làm hoàng đế không tốt hơn sao?
 
Nếu nói là Tứ vương gia làm cũng không phải. Dù sao lúc xảy ra chuyện đó, nàng ta cũng vẫn còn nhỏ, với độ tuổi của Tứ vương gia lúc đó, muốn làm chuyện như vậy thật không có khả năng. Nhất thời Ngụy Tiêu suy nghĩ mãi không ra rốt cuộc kẻ thần bí kia là ai?
 
Trong đầu Ngụy Tiêu là một đống dữ kiện rối nùi, Cảnh Ninh ngẩng đầu thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, mi nhíu chặt, nàng ôm lấy cổ hắn, hôn má hắn nói: “Thôi mà, đừng suy nghĩ nữa, chuyện đã qua lâu rồi, ta cũng chưa từng nhìn thấy người kia.”
 
Ngụy Tiêu thở dài, xoa xoa đỉnh đầu nàng. Tên ngốc này có lẽ sẽ không nghĩ đến chuyện ở  Hộ Quốc tự và chuyện kia là cùng một người làm đâu.
 
Cảnh Ninh thấy Ngụy Tiêu vẫn nghiêm nghị, nàng bất giác nhìn xung quanh một chút, liều lĩnh nói: “Tướng công đừng suy nghĩ nữa… hay là… chúng ta làm đi…”
 
Ngụy Tiêu suýt chút bị sặc nước miếng của chính mình, nhìn bé con trước mặt: “Bảo bối không sợ sao?”
 
Cảnh Ninh gật đầu, nàng không muốn nhìn thấy bộ mặt cau mày của hắn. Nàng biết mình vô dụng, không thể vì hắn phân ưu, chỉ có thể dùng thân thể hắn cực kì yêu thích này để đổi lấy việc hắn giãn mày ra.
 
Nháy mắt, Ngụy Tiêu quên hết mấy chuyện phiền lòng trước đó. Cứ thử làm trên thuyền với bảo bối trước xem sung sướng thế nào đã, rồi hẵng lo lắng cũng không muộn.
 
Ngụy Tiêu đặt nàng nằm giữa thuyền nhỏ, dùng áo ngoài của hai người làm đệm lót, sau đó áp lên người nàng, khóa chặt môi của nàng, một tay dày vò ngực mềm, không ngừng nắn bóp. Vốn dĩ thuyền trôi sẽ làm sóng nước lay động, cộng thêm động tác của hai người, các gợn sóng càng rõ ràng hơn. Cảnh Ninh có chút khẩn trương, nàng níu lấy cổ hắn không buông, cảm giác phiêu diêu vô định này làm cho nàng cảm thấy sợ hãi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 74
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 53 times
Been thanked: 602 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 7 2020 17:25

Chương 42: Lăn thuyền hơn lăn giường.
 
Ngụy Tiêu cũng phát giác Cảnh Ninh có chút khẩn trương, hôm nay nàng kẹp hắn chặt hơn bình thường, làm cho hắn tiến lùi đều rất khó khăn.
 
Ngụy Tiêu nâng chân nàng lên đặt trên vai, va chạm nhanh chóng. Nửa người trên của Cảnh Ninh nằm dưới sàn, nửa người dưới bị nhấc bổng lên, toàn thân nàng dưới sự va chạm của hắn mà loạng choạng, chiếc thuyền nhỏ cũng lắc lư theo, thật sự không có cảm giác an toàn!
 
Nhưng như vậy lại khiến nàng có một loại cảm giác đặc biệt, càng sợ hãi bao nhiêu, nàng càng mẫn cảm bấy nhiêu, nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự ra vào không ngừng giữa hai chân mình, thậm chí còn có thể cảm nhận được gân xanh quấn quanh trên thân nó.
 
Làm sao Cảnh Ninh có thể chịu nổi sự bừa bãi của hắn, hoa huyệt nàng run rẩy cắn chặt mỗi khi hắn trút ra, Ngụy Tiêu bị nàng siết mạnh đến mức không động đậy được, bên trong thịt non liên tục mút lấy gậy thịt của hắn, làm cho hắn không thể nhịn được nữa, cắm thật sâu vào người nàng bắn ra.
 
Cảnh Ninh tự bịt miệng mình lại, đè nén tiếng nức nở. Ngụy Tiêu hôn lên bé con còn đang mê mẩn, buồn bực cười cười.
 
Cảnh Ninh nằm bất động, miệng thở hổn hển, tùy ý để hắn lau chùi hạ thể.
 
Ngụy Tiêu dùng khăn thấm một chút nước hồ trong vắt, lau xung quanh cho nàng rồi mới mặc xiêm y vào, ôm lấy nàng cùng nằm trên thuyền, nhìn trời xanh không mây cao vạn dặm, bốn phía yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu và tiếng hít thở nhẹ nhàng của hai người.
 
Cảnh Ninh nằm trong lòng hắn buồn ngủ, làm chuyện này rất tiêu hao thể lực.
 
Ngụy Tiêu nhìn gương mặt mũm mĩm của nàng, hạ xuống một nụ hôn, vỗ về nói: “Ngủ đi bảo bối."
 
Lúc này Cảnh Ninh mới nhắm mắt dựa vào hắn ngủ một giấc.
 
***
 
Lúc tỉnh dậy, Cảnh Ninh đã ở trên xe ngựa rồi. Nàng bị sự xóc nảy của xe đánh thức, phát hiện mình đang nằm trong xe, gối đầu trên đùi Ngụy Tiêu, còn Ngụy Tiêu cầm trên tay một quyển sách, đang đọc chăm chú. Cảm giác được nàng tỉnh dậy, hắn nhìn nàng, rồi mỉm cười bỏ quyển sách trên tay xuống, ôm lấy bé con.
 
Cảnh ninh xoa mắt, hỏi: "Giờ gì rồi?"
 
Ngụy Tiêu hôn nàng, nói: "Giờ Dậu rồi."
 
Cảnh Ninh gật đầu, rúc vào lòng hắn ngáp một cái, hỏi nhỏ: “Bây giờ hồi cung sao?”
 
“Không hồi cung, bảo bối vẫn chưa đi chơi buổi tối với ta mà.”
 
Lập tức hai mắt Cảnh Ninh mở to, bật dậy khỏi vòng tay hắn, kinh ngạc mừng rỡ hỏi: “Vậy chúng ta đi đâu chơi?”
 
Ngụy Tiêu cười cười nựng bé con đáng yêu một hồi mới lên tiếng: “Trò vui trưa nay chúng ta xem còn chưa xong đã đi rồi, trò vui lần này chúng ta cũng xem chút rồi về.”
 
Cảnh Ninh hừ một tiếng, đẩy nam nhân đang táy máy tay chân này ra, tóc này bị hắn làm rối hết rồi, đành phải tháo ra buộc lại, cũng may lúc nàng xuất cung không cài trâm gì cả, chỉ thắt tóc lại rồi cột thôi.
 
Ngụy Tiêu sờ mũi, nói: “Hôm nay là kì thi hội mỗi năm một lần của Quốc Tử giám, dựa theo tập tục của năm ngoái, chắc chắn sẽ tổ chức ở Vọng Xuân Trai, hôm nay ta sẽ dẫn nàng đi xem cho biết, thế nào là tài tử phong lưu chân chính.”
 
Trực giác của Cảnh Ninh cho thấy, bốn chữ tài tử phong lưu mà Ngụy Tiêu nói cũng chẳng chân chính gì, nhớ đến hành vi của Đường Triều Tịnh, nàng không khỏi hồ nghi.
 
Không bao lâu, bên ngoài xe ngựa truyền đến rất nhiều âm thanh huyên náo, chắc là đã vào kinh thành. Cảnh Ninh có chút kích động, nàng chưa từng ra ngoài chơi vào buổi tối, nên rất háo hức kéo rèm xe, nhìn ra bên ngoài.
 
Ngụy Tiêu khoác áo choàng lên cho nàng, cột dây lại, ôm nàng từ phía sau, dẫn nàng đi đến bên ngã tư đường.
 
Lúc này, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng phố xá đã rất náo nhiệt. Các cửa hàng đều đã treo đèn, cả dãy đường sáng trưng, khách nhân qua lại không ít, vô cùng nhộn nhịp.
 
Cảnh Ninh sờ bụng một cái, chỉ vào cửa hàng hoành thánh bên đường, xoay người nói với Ngụy Tiêu: “Đàn Lang, người ta đói bụng, muốn ăn hoành thánh bên kia!"
 
Ngụy Tiêu nhìn theo tay nàng, vẫn là cửa hàng lúc trước, hắn bất giác nhớ đến tiếc nuối hôm đó.
 
Ngụy Tiêu gật đầu, kêu ngừng xe ngựa, Vân Hiểu nhanh chóng mua một phần đến.
 
Cảnh Ninh thắc mắc: “Chàng không đói bụng sao? Sao không mua nhiều một chút?”
 
Ngụy Tiêu theo thói quen lại muốn xoa đầu nàng, nhưng sực nhớ nàng vừa mới cột lại tóc nên chuyển tay xuống nhéo mặt nàng: “Gấp cái gì, chúng ta đến Vọng Xuân Trai vẫn có thể trở lại ăn mà, món Phật nhảy tường* ở Vọng Xuân Trai là độc nhất kinh thành này đó, nàng không muốn nếm thử sao?”
 
Cảnh Ninh nghe hắn nói, hai mắt sáng quắc, tất nhiên muốn nếm thử.
 
Ngụy Tiêu vờ như không nhìn thấy ánh mắt của nàng, đưa tay cầm hoành thánh, đặt lên bàn nhỏ trên xe, cẩn thận dùng khăn lau muỗng trước rồi mới múc một cục hoành thánh trắng mập đưa lên miệng nàng.
 
Cảnh Ninh há miệng ăn sạch, nhai hai ba cái liền nuốt, cười lấy lòng: “Đàn Lang cũng ăn đi, chúng ta ăn chung.”
 
Nàng cũng không thể ăn quá no, để bụng còn ăn tiếp chứ.
 
Ngụy Tiêu âm thầm cong môi, bé con này đúng là rất dễ mắc câu, hắn cúi đầu liếm lấy nước canh sáng bóng trên môi nàng, rồi mới lên tiếng: “Quả thật không tệ, ta giúp bảo bối ăn vài cái.”
 
Một hồi Cảnh Ninh mới hiểu, tên lưu manh này lại trêu chọc nàng đây mà!
 
Hai người mỗi người một miếng ăn xong chén hoành thánh, vừa lúc nghe Vân Hiểu bên ngoài bẩm báo, đã đến Vọng xuân trai.
 
Ngụy Tiêu hé màn nhìn xem, thấy người tới Vọng xuân trai đã khá đông đủ, nơi này có một quy định bất thành văn, chỉ có đệ tử của Quốc Tử Giám và người có thiệp mời mới được phép tham dự. Khi giờ Hợi đến, ngay cả hạ nhân và ông chủ của Vọng Xuân Trai đều không được ở bên trong.
 
Những năm trước, bọn họ đều phát thiệp mời cho Ngụy Tiêu, nhưng năm nào cũng bị hắn từ chối. Dần dà mọi người cũng hiểu tính nết của hắn, không gửi bái thiếp cho hắn nữa.
 
Ngụy Tiêu nhìn sắc trời một chút, không vội đi vào, hắn sai Vân Hiểu lượn quanh phố thêm vài vòng.
 
Mặc dù trong lòng Cảnh Ninh khá tò mò, nhưng cũng biết trong lòng Ngụy Tiêu có tính toán riêng, nàng không hỏi gì, chỉ nhìn cảnh sắc bên ngoài.
 
Đột nhiên, Ngụy Tiêu kêu ngừng xe, Cảnh Ninh không hiểu nhìn hắn.
 
Ngụy Tiêu không giải thích nhiều, chỉ nói đi rồi về ngay, rồi nhảy xuống xe ngựa, hắn vừa đi, không hiểu sao trong lòng Cảnh Ninh cảm thấy trống vắng. nàng chồm ra cửa sổ nhìn theo bóng lưng Ngụy Tiêu, thấy hắn đi vào một cửa hàng tên Kim Ngọc Hiên.
 
Nghe tên hẳn là một tiệm bán trang sức. Cảnh Ninh cong khóe môi, chẳng lẽ hắn muốn mua trang sức cho nàng sao?
 
Nhưng hắn chỉ vào một chút đã ra ngay, trên tay không có vật gì, điều này làm cho Cảnh Ninh thắc mắc hơn.
 
Chờ hắn lên xe, Cảnh Ninh mới hỏi xem hắn đi đâu. Nhưng Ngụy Tiêu không trả lời, chỉ kéo nàng vào lòng, rồi sai Vân Hiểu đến Vọng Xuân Trai.
 
Cảnh Ninh gãi đầu, hắn không nói, nàng cũng sẽ không hỏi nữa.
 
Ngụy Tiêu đưa tay ôm mặt nàng, Cảnh Ninh để hắn tùy ý, nàng nhìn hắn, đang muốn đưa tay ôm mặt hắn thì nghe hắn nói: “Ta vừa mới mua một bảo bối, bảo bối đoán xem ta giấu bảo bối kia đi đâu rồi.”
 
Cảnh Ninh vươn tay chậm rãi sờ khắp người hắn, tìm được vật trong ngực áo hắn.
 
Chỉ một chút đã tìm thấy, là một cây trâm bạch ngọc, thủ công vô cùng tinh xảo, đầu trâm gắn một đóa hoa nhỏ, trong những chỗ trống đính những viên bảo thạch nho nhỏ màu hạt lựu, trong rất đặc biệt.
 
Cảnh Ninh mừng rõ, nàng còn tưởng hắn sẽ không mua nữa đó. Tên oan giá này cũng thật biết trêu chọc người khác.
 
Cảnh Ninh cầm cây trâm, yêu thích không buông tay, nàng nhìn một hồi lâu mới nói: “Nó đẹp thật.”
 
“Đến đây, ta cài cho bảo bối.”
 
Lần đầu tiên nhận lễ vật của tình lang, hai má Cảnh Ninh có chút nóng lên, nàng gật đầu, đưa trâm cho hắn. Ngụy Tiêu nhẹ nhàng cắm cây trăm vào búi tóc sau của nàng, hôn nhẹ lên mặt nàng nói: “Bảo bối rất đẹp.”
 
Cảnh Ninh có chút thẹn thùng, không biết nên trả lời thế nào. May mắn lúc này giọng của Vân Hiểu truyền đến, nói đã đến Vọng Xuân Trai.
 
----
* Phật nhảy tường hay Phật khiêu tường, là một loại súp vi cá mập trong ẩm thực Phúc Kiến. Món ăn do vị bếp trưởng nổi tiếng đồng thời là chủ của nhà hàng Tụ Xuân Viên ở Phúc Châu, Phúc Kiến là Trịnh Thuần Phát sáng chế. Trịnh Thuần Phát vốn là một đầu bếp trong phủ của một quan cấp cao ở địa phương.

Hình ảnh
 Link hướng dẫn nấu: https://www.youtube.com/watch?v=Y9LlyREXQ-A
 
Nghe đâu ăn vào bổ đến một đêm 5 lần nha. mà 5 lần gì thì không biết :v 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 408 times
Been thanked: 29 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 7 2020 01:16

Vâng và chúng ta lại có thêm từ mới là “lăm thuyền” ạ 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 74
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 53 times
Been thanked: 602 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 23:33

Editor thường xuyên quên ngày tháng, khuyến khích mn nhắc nhở T_T 

 Chương 43: Rình coi hội thi dâm loạn
 
Ngụy Tiêu dẫn Cảnh Ninh xuống xe, kêu Vân Hiểu giấu kĩ xe ngựa đi, rồi đưa Cảnh Ninh vòng ra cửa sau bước vào Vọng Xuân trai. Hắn gõ cửa theo một tiết tấu, rất nhanh liền có một nam nhân trung niên ra mở cửa, cung kính cúi người thi lễ, nói tất cả đã chuẩn bị xong.
 
Ngụy Tiêu khoác tay cho gã lui ra, hắn dẫn Cảnh Ninh vào một gian phòng.
 
Lần đầu tiên Cảnh Ninh làm loại chuyện này, nàng có chút khẩn trương, theo sát hắn.
 
Ngụy Tiêu gỡ một bức họa trên tường xuống, sau nó là một cánh cửa ngầm, hắn đẩy cửa, kéo nàng vào trong.
 
Cảnh Ninh bất giác ngưng thở, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
 
Ngụy Tiêu cảm giác được lòng bàn tay nàng có chút ẩm ướt, hắn ngừng động tác, ôm nàng vào trong lòng, cười nói: "Chớ khẩn trương, mật đạo này không có người khác biết đâu."
 
Cảnh Ninh gật đầu, nàng hít sâu vài lần, cảm thấy tốt lên không ít.
 
Càng đi về phía trước, tiếng nói chuyện của đám người ngày càng rõ hơn, nghe ra rất náo nhiệt, có rất nhiều người, cả trai lẫn gái.
 
Ngụy Tiêu dừng lại, đưa tay sờ lên trên tường, rút ra một cục gạch. Cảnh Ninh còn chưa kịp kinh ngạc, đã thấy hắn rút thêm vài viên gạch, sau đó dừng lại, kéo nàng đến xem.
 
Cảnh Ninh còn đang lo lắng, hắn làm như vậy chẳng lẽ không sợ người khác phát hiện sao?
 
Chờ đến khi nàng cẩn thận quan sát mới thấy, thì ra những viên gạch này đều ở vị trí được những vật trưng bày che chắn, đủ để quan sát những người bên ngoài.
 
Cảnh Ninh không thể không bội phục cơ quan này, thiết kế rất khéo léo!
 
Bên ngoài, đám người kia ngồi một đường, lúc này đang đến khúc phạt rượu, một người dùng chiếc đũa gõ bát, những người khác đang truyền khăn tay, âm thanh dừng lại, khăn tay ở trên tay người nào thì người đó phải ngâm một bài thơ.
 
Cảnh Ninh phát hiện chiếc khăn lụa kia có vẻ khác thường, không giống loại khăn tay thêu hoa cỏ như bình thường, mà là thêu hai thân thể trần truồng trên đó.
 
Mặt nàng như muốn bốc hỏa.
 
Trông bọn họ có vẻ đã quen với việc này, những nữ tử trong bàn cũng không có thẹn thùng, hòa mình cùng những người khác chơi trò kích trống truyền hoa này.
 
Chợt, tiếng gõ bát dừng lại, khăn tay nằm trên tay của một nam tử. nam tử đó đứng dậy, cao giọng đọc một đoạn thơ vô cùng diễn cảm:
 
“Quay mặt hoa rơi tuyết
Giường khuya níu chăn bông
Uyên ương giao cổ múa
Phỉ thuý ghép một lồng
Mày ngài ươm vẻ thẹn
Bờ môi quá ấm nồng
Hương lan dìu dịu thoảng
Làn da tựa tuyết trong
Cánh tay không nhấc nổi
Yêu thương giấu kín lòng
Mồ hôi tuôn lấp lánh
Mượt mà tóc mây tung.” [1]
 
Cảnh Ninh nghẹn họng, không ngờ bọn họ đang làm diễm thi!
 
Nam tử làm thơ xong, một vòng khác nhanh chóng bắt đầu. Lần này, khăn tay dừng ở trước mặt một nữ tử, gương mặt nàng trái xoan, nhíu mày một cái rồi mỉm cười, cử chỉ nhẹ nhàng đáng yêu như thế, quả là một tiểu mỹ nhân hiếm thấy.
 
Tiểu mỹ nhân đứng lên, nhiều nam nhân ồn ào hô hoán, Tiểu mỹ nhân đỏ mặt, cất giọng ngâm: 
 
“Lơi lả xuyên mành bóng nguyệt xinh
Xiêm y trút bỏ gợn thu tình
Môi cười chúm chím buông màn mỏng
Ngây ngất hoàng lan tỏa ngát mình..” [2]
 
Cảnh Ninh tặc lưỡi, thật không nhìn ra, một mỹ nhân trông hiền lành như vậy mà cũng có thể làm diễm thi.
 
Chỉ là có đám người ồn ào không hài lòng, bắt nàng phải làm thêm một bài nữa. Nữ tử đỏ mặt dậm chân, đành phải làm thêm một bài. “Từ góc bếp sáng dưới ánh trăng, kề sát vai nhau dìu về phòng. Mặc cho trâm cài rối trên tóc, áo lụa xốc xếch thoát khỏi thân. Hoa kiều khó cản bướm cuồng nhiệt, cùng lá liền cành trao cho lang. Trương Quân Thụy, xin chàng đừng vội vã, khiến uyên ương trên gối bớt điên cuồng.”
 
“Mồ hôi tuôn như mưa, nhòe lớp trang điểm đỏ. Hạt mồ hôi như ngọc, mơ mộng hồn bay lên. Ngàn vàng khó mua được một điều, thích sát Lương Hồng và Mạnh Quang, uyên ương rời nhau mặc xiêm áo, mở cửa thành Đông cùng ngắm trăng.”[3]
 
Mọi người càng hăng hái hơn, có kẻ đập bàn cười to: “Thế tiểu nương tử đã gặp được tình lang như vậy chưa?”
 
Nữ tử kia mặc kệ bọn họ, đỏ mặt ngồi xuống, có một người bước ra làm dịu không khí, tiếp tục trò chơi.
 
Cảnh Ninh nhìn nam nhân đứng ra chủ trì cuộc chơi kia, cảm thấy có chút quen quen, cẩn thận quan sát một chút mới nhận ra, nam nhân kia chính là Đường Triều Thanh cải trang, Tế tửu đại nhân của Quốc Tử giám.
 
Khó trách hắn vừa mở miệng, những người khác không còn ồn ào nữa!
 
Ngụy Tiêu ôm bé con từ phía sau hỏi: “Bảo bối nhận ra rồi?”
 
Cảnh Ninh gật đầu.
 
“Những người còn lại bảo bối nhìn thấy, đều là những kẻ văn nhân biến chất, mặt người dạ thú cả.”
 
Cảnh Ninh nhìn thật kĩ, quả nhiên nhận ra rất nhiều đại thần quen thuộc. Đều là những cao thủ đứng nhất nhì trong đám văn nhân. Thật không ngờ bọn họ lại thành ra như vậy!
 
Mọi người tiếp tục cuộc chơi, theo thời gian dần trôi, ai nấy cũng uống nửa bụng rượu rồi, có chút say say, làm thơ càng lúc càng khó nghe hơn.
 
“Ca của ta, ca của ta. Hãy nhìn xem ta. Đôi mắt đen láy, gương mặt trắng nõn, hàng mi non xanh, đôi mắt sáng ngời, đôi môi thơm ngát. Bầu ngực trơn nhẵn, ngực sữa mềm mại, hạ thân ấm áp, lối vào sâu thẳm. Đôi chân thon xinh đẹp, kẹp giữa vùng cỏ thưa. Tách ra mép thịt để lộ khe hở mượt mà, hé ra nụ hoa đẹp như sen. Ngàn người yêu thích, vạn người thương, huyệt nhi ấm áp và chặt chẽ ấy……”
 
Tiểu mỹ nhân vừa nói, vừa tự cởi xiêm y mình, nói đến ngực sữa thì tay bóp lấy ngực, nói đến huyệt nhi thì tay sờ hoa huyệt, dựa vào nam nhân bên cạnh cọ cọ. Nam nhân kia sao có thể chịu được khiêu khích như vậy, há miệng cắn lấy một bên non mềm trước mặt, mút chụt chụt thành tiếng.
 
Cảnh Ninh trợn to mắt, đây chẳng phải là tiểu mỹ nhân lúc nãy còn xấu hổ vì bị trêu chọc sao? Bây giờ nàng ta trông còn dâm đãng hơn cả những kỹ nữ thanh lâu nữa.
 
Ngụy Tiêu chậc lưỡi, nhìn về phía Cảnh Ninh nói: “Bảo bối nhớ học hỏi, để sau này còn câu dẫn ta như vậy.”
 
Cảnh Ninh ngượng ngùng đánh hắn một cái. Đồ lưu manh!
 
A Thấm cô nương mở màn, nhiều người cũng bắt đầu không kiềm chế được nữa, tay không an phận sờ soạng những nữ tử bên cạnh. có người còn chưa muốn chấm dứt trò chơi này, kêu gọi tiếp tục.
 
Lần này, bọn họ giống như đã hẹn với nhau trước, cố ý để khăn tay dừng lại ở người một nữ nhân khác. Có lời châu ngọc của A Thấm cô nương đi trước, những người khác tất nhiên bắt phải làm thơ.
 
Lúc này, chiếc khăn rơi vào tay của Đường Triều Tịnh.
 
Suốt cuộc chơi từ đầu đến giờ, nàng ta chưa cầm trúng khăn tay lần nào. Sáng nay ở rừng đào mây mưa cùng lão nhân một lần, buổi tối lại mò đến một nơi thác loạn thế này.
 
[1] Trích trong bài thơ Hội chân thi, nằm trong tác phẩm Hội chân ký, còn gọi là Oanh Oanh truyện của tác giả Nguyên Chẩn, đã được Lỗ Tấn biên tập vào tập Đường Tống truyền kỳ. Bài thơ gồm 6 đoạn, tả chuyện Trương sinh gặp gỡ với Thôi Oanh Oanh, hai người mới gặp đã hợp ý tâm đầu, hợp hoan rồi trao đổi tín vật và hẹn ước. 
Sử dụng bản dịch của Ngô Trần Trung Nghĩa (nguồn: thivien.net)
 
[2] Đây là bài thơ Tử Dạ thu ca kỳ 04 (khuyết danh), sử dụng bản dịch thơ của Hải Đà (nguồn thivien.net)
 
[3] xem lại chú thích chương 37
 
Có một đoạn thơ lủng củng là vì không tìm thấy thơ Hán Việt, sức người có hạn, sau khi tìm n trang không thấy đâu, ngộ đành tự mình dịch bằng google lẫn QT. Dù đã cố gắng nhưng đọc lại vẫn quá ẹ. Khả năng có hạn, mong mọi người thông cảm 
:onion11:
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Haruka với 9 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách