[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 8 2019 07:45

  • Hình ảnh
  • vĂN ÁN: Trong mắt mọi người, Kinh Trì là một hội trưởng hội học sinh cao lãnh cấm dục, nhưng chỉ có Thịnh Hạ biết, trong rừng, trong thư viện, trong phòng họp,.... hội trưởng Kinh Trì là một tên cầm thú đội lốt người... ăn thịt không thèm nhả xương...
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Sắc Sắc với 11 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 9 2019 13:05

Chương 1. Trong rừng cây nhỏ

Kinh Trì là hội trưởng hội học sinh, còn cô chỉ là một cán bộ văn nghệ nho nhỏ.

Hôm nay, sau khi cuộc họp thường kỳ kết thúc, Kinh Trì đeo tai nghe đi ra ngoài, để quên bút trên bàn, khi cô dọn dẹp tài liệu thì thấy cây bút có giá trên trời này, cho nên chạy đi tìm anh.

Tới trong rừng cây, cuối cùng cô cũng kéo được tay áo của anh.

Nếu là ngày thường, ngay cả ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, cô còn không dám.

Hội trưởng là người lạnh lùng lại cao ngạo, khí thế bức người, hơi thở trên người toát ra giống như cái tủ lạnh, đông chết người không cần đền mạng.

Kinh Trì xoay người, một tay gỡ tai nghe bên phải xuống.

Thịnh Hạ vừa định mở miệng nói, thì một âm thanh đầy mờ ám mạnh mẽ đập vào lỗ tai hai người.

Sắc mặt Kinh Trì liền thay đổi.

Thịnh Hạ mới đầu còn nghe chưa rõ, chờ đến khi âm thanh kia lại vang lên, cả người liền sững sờ.

“Cô gái hư hỏng này, mới có mấy ngày không chơi, lại mẫn cảm thế này?”

“Anh, đừng có chạm vào chỗ đó, a…….”

“Phải không? Em tự mình nhìn xem, đã ra bao nhiêu nước.”

“Ưm …a ~ Ư…a ~~”

“Kêu thật dâm đãng, có muốn anh hung hăng chơi em không?”

“Có có muốn, a… Mau ưmmmm…….”

Ngay sau đó là tiếng nước va chạm vang lên.

Mắt nhanh hơn não nhìn qua, thấy hai thân thể trần truồng đang nằm trên cỏ, một trên một dưới đầy kích thích, người nam đưa lưng về phía cô, còn cô gái tóc dài đong đưa kia, miễn cưỡng có thể nhận ra.

Là phó bộ môn tuyên truyền Lý Hà.

Lúc này đôi tay chàng trai kia lại xoa nắn bộ ngực của Lý Hà, nâng eo, dùng sức đâm vào sâu bên trong Lý Hà.

“A ——”

Đầu của Thịnh Hà ầm một tiếng, theo bản năng nhìn về phía Kinh Trì, tầm mắt hai người chạm vào nhau.

Đôi mắt anh đen như mực, một thân sơ mi trắng, quần tây đen, càng tăng thêm vẻ đẹp trai, chững chạc, đôi chân dài thẳng tắp, môi mỏng khẽ mín, lộ ra vài phần cấm dục, lạnh nhạt.
Mà Thịnh Hạ bị anh dùng vẻ mặt không cảm xúc như thế nhìn, đầu óc liền tỉnh táo vài phần, sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên.

Hội trưởng đại nhân sẽ không cho là cô cuồng nhìn trộm chứ?

Cô muốn mở miệng giải thích, đối phương nhận ra ý đồ của cô, đột nhiên che bờ môi cô lại, kéo sang bên cạnh.

Hơi thở nam tính bao phủ đặt cô lên thân cây to lớn phía sau, vây cô vào trong ngực mình.

Hơi thở nóng rực phun trên vành tai bé xinh mềm mại của cô.

“Muốn bị phát hiện thì lên tiếng.”

Anh nén giọng, giống như có một ngón tay cào mạnh vào tim cô, khiến cô run rẩy.

Thịnh Hạ bỗng nhiên mở to mắt.

Chậm nửa nhịp mới lắc lắc đầu.

Đôi môi hồng mềm mại cọ qua lòng bàn tay, ẩm ướt làm trái tim anh nẩy mạnh, không khỏi tăng thêm chút sức.

Thịnh Hạ bị anh che miệng có chút khó chịu, muốn đưa tay đẩy anh ra.

Bàn tay nhỏ bé dính lên lồng ngực cứng rắn của anh, từ áo sơ mi có thể nhìn thấy cơ bụng rõ ràng, cô cùng anh bốn mắt nhìn nhau, Thịnh Hạ dường như bị đốt cháy, nhanh rút tay lại.

Không nghĩ hội trưởng nhìn gầy ốm như vậy lại có dáng người quá tốt.

Đôi tay mềm mại vừa chạm vào vội rời đi, Kinh Trì híp mắt, ánh mắt rơi trên khuôn mặt đáng yêu của cô, đôi mắt trong veo đầy nước, rất giống một chú thỏ bị doạ hoảng sợ.

Hơi thở ấm nóng của cô, đều phả vào tay anh, làm ngón tay anh giật giật.

Đúng lúc Thịnh Hạ nhỏ giọng mở miệng nói: “Có thể lấy tay….” Lấy ra được không?

Lời còn chưa nói xong, cô đã vô tình ngậm ngón trỏ của anh vào miệng.

Cô ngây ngẩn cả người.

Ngón tay của phái nam, thon dài, khớp xương rõ ràng.

Nơi cô ngậm chính là chỗ nối giữa đốt ngón tay thứ hai và thứ ba. Có thịt mềm, có xương cốt cứng rắn, thoáng chốc kích thích giác quan cô, từ khóe môi truyền đến bụng dưới.

Cảm giác này thật lạ lẫm.

Cả người Kinh Trì cứng đờ.

Cánh môi hồng nhuận của cô gái nhỏ, tựa như nụ hoa, dáng vẻ ngậm lấy ngón tay thon dài của mình, làm anh nghĩ đến hình ảnh nào đó, ánh mắt anh chậm rãi rũ xuống, rơi vào chiếc váy ngắn màu trắng của cô.

Thịnh Hạ thất thần, không có nhận ra đáy mắt rũ xuống của Kinh Trì, ngập tràn tình dục.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Sắc Sắc với 11 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
MIA 06
Bài viết: 22
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 10:22
Has thanked: 4 times
Been thanked: 48 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 9 2019 20:57

Cứ cầm dt là lại mò vào Mị Sắc canh truyện mặc dù bit chưa ra chương mới

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
doanuyendu
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 04 Tháng 9 2019 21:49
Has thanked: 2 times
Been thanked: 9 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2019 10:01

:shock: Lại thịttttttttttttttt
Hình ảnh
Doãn Uyển Du là tui, UDu là tui, Gián cũng là tui. Tui 2000 nha mụi ngườiiiiii :lol: :lol: :lol: :lol:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 9 2019 14:31

Chương 2. Bỏ đi, không nên làm cô ấy sợ

Thịnh Hạ hoàn hồn, lập tức muốn lùi lại. Nhưng cả người cô đều bị ép chặt trên thân cây, muốn lui cũng không lui được. Mà hội trưởng đang nhìn gì đến ngây người, hoàn toàn không nhận ra ý tứ trong mắt cô.

Dưới tình thế cấp bách, cô đã làm một chuyện lớn mật nhất đời này, cô há miệng, đưa đầu lưỡi ra muốn đẩy ngón tay kia đi.

Ấm nóng mềm mại lướt qua da thịt, cọ xát đốt ngón tay, ngẫu nhiên đụng vào răng cô, mang theo kích thích, làm cho anh cảm giác như đang ngâm mình ở suối nước nóng, giống như có con rắn nhỏ đang quấn quanh bụng dưới của anh.

Chỉ cần chạm vào một ngón tay, thiếu chút nữa anh liền mất không chế, nếu đổi lại là cái bên dưới của anh, chẳng phải là đã tước vũ khí đầu hàng?

Ánh mắt anh thỉnh thoảng nhìn chăm chăm vào đôi môi đỏ hồng có chút non mềm kia, càng lúc càng tối dần.

Khi cô khẩn trương mồ hôi đều đổ ra ngoài, anh mới đại phát từ bi thả lỏng bàn tay đang che miệng cô, lấy ngón tay dính đầy nước bọt ra.

Thịnh Hạ nhẹ nhõm, nhưng trận chiến bên kia càng thêm dữ dội hơn.

Tiếng gầm, tiếng rên rĩ cứ vang lên như hình với bóng, cô hoảng đến nổi hai chân đứng không vững.

Cô sợ đến độ dựng cả tóc gáy, dáng vẻ này làm cho Kinh Trì nhớ đến con mèo nhỏ đang xù lông, anh khịt mũi cười khẽ.

Thịnh Hạ cho rằng khí thế sôi sục bên kia có thể truyền nhiễm.

Cô cảm thấy cơ thể mình cũng nóng dần lên.

Với âm thanh trên rỉ tiếng sau cao hơn tiếng trước, cái cổ thon dài của cô đầy mồ hôi, sau lưng ướt đẫm, làm cho áo dính chặt vào lưng, cô rất khó chịu muốn giãy giụa, nhưng cô bị tay anh ghì chặt không thể nhúc nhích.

Kinh Trì dùng một tay che miệng cô lại, bên dưới cũng rất lịch sự giữ khoảng cách 50cm với cô.

Toàn thân anh đều tỏa ra hơi thở lạnh nhạt xa cách.

Như vậy, có phải da thịt anh cũng mát lạnh hay không?

Cô thật sự có một loại kích động, muốn kéo anh lại gần, hoặc là dán lên người anh, dùng da thịt mát lạnh của anh để hạ nhiệt cho bản thân.

Kinh Trì nghe được tiếng nuốt nước bọt nho nhỏ của cô, đôi môi mềm mại của cô động đậy, chạm vào lại rời đi khỏi bàn tay anh.

Yết hầu của anh lên xuống, chỗ anh có thể nhìn thấy là làn da trắng nõn, mềm mại trên cổ cô, tiếp đến là bộ ngực phập phồng được quần áo che đậy, Kinh Trì vừa định cúi người xuống thì tiếng rên rĩ cùng âm thanh dồn dập bên kia cũng đã kết thúc.

Thịnh Hạ cảm thấy thời gian như dài cả năm, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bỏ đi, không nên làm cô ấy sợ, Kinh Trì tự nói với lòng.

Âm thanh mặc quần áo rất nhanh đã xong, tiếng bước chân cũng dần đi xa.

Thịnh Hạ chờ đợi anh bỏ tay ra khỏi miệng mình.

Kinh Trì liếc nhìn cô, buông tay ra và lùi về sau, lập tức nhìn thấy được dấu tay rõ ràng quanh đôi môi phấn nộn của cô, đồng tử anh co rút, làn da của cô thật sự mềm mại và nhạy cảm, chỉ cần chạm một chút đã để lại dấu vết.

Thịnh Hạ cảm thấy ánh mắt anh như muốn ăn thịt người, hoảng sợ gọi một tiếng: “Hội trưởng?”

Đôi mắt tựa nai con ướt át nhìn anh, đáy mắt anh càng thêm sâu hơn.

Thật đáng yêu làm sao.

Cảm thấy cô không hiểu gì, anh cong môi cười, lấy khẩu trang từ trong túi áo ra, kéo hai đầu, nghiêng người, tròng vào hai lỗ tai trắng nõn bé xinh của cô.

Người cô nho nhỏ nên tai của cô cũng nhỏ, ngón tay anh không tránh khỏi chạm vào vành tai cô, mát mát lành lạnh, Thịnh Hạ rụt cổ lại.

Tuy nhiên anh đã rút tay về, ánh mắt đảo một vòng như đang thưởng thức tác phẩm mình yêu thích, sau đó đeo tai nghe lên lần nữa và cũng không nói lời nào.

Động tác mây trôi nước chảy.

Mãi đến khi vải thô cọ vào mặt, Thịnh Hạ mới bất giác nhận ra, khẩu trang đã che gần hết nửa khuôn mặt cô.

Đây là khẩu trang thường ngày hội trưởng hay đeo, bây giờ lại ở trên mặt cô, trên đó dường như còn có lưu lại mùi hương của anh, cô hít sâu một hơi, cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhìn ngó xung quanh, chầm chậm chạy về.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 15 khách