[HĐ-21+] Nhật Ký Tình Yêu Trực Tuyến- Nhất Khỏa La Bặc

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 74
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 53 times
Been thanked: 602 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 7 2020 16:58

Peaceminusone1896 đã viết:
18 Tháng 7 2020 00:34
Có thể nói câu Hận editor mà k bị ban được không :k-tuzki-k5402: :banhbao22: :k-tuzki-k5432:

:banhbao50: :banhbao50: :banhbao50:
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 57 times
Been thanked: 5081 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 11:32

Chương 22. Chym to đen tím xù xì lao vào bên trong tiểu huyệt bánh bao ngập nước.

Tiểu huyệt bị ngón tay thô ráp của anh cọ mài bên trong, từng đợt dâm thủy trong suốt theo ngón tay anh chảy ra ngoài, người đàn ông này thô bạo cắm cả ngón tay vào, vang lên tiếng ‘nhép nhép’.

Chu Dao vùi đầu trong ngực anh không chịu ngẩng mặt ra ngoài, đây là phòng thử quần áo của cửa hàng nhà mình, có thể nghe loáng thoáng tiếng nói cười bên ngoài, mà cô lại đang bị một người đàn ông cường tráng ôm trong lòng xâm chiếm.

“Đừng mà, không nên ở chỗ này ~~~”

Nhưng trong phòng thử đồ chỉ vang lại tiếng nước nhóp nhép đậm mùi tình dục, còn có dâm huyệt của cô đang chảy nước không ngừng, so với sự từ chối không cần của cô, rõ ràng nó dường như rất vui vẻ hoang nghênh.

Trình Nghị ôm cô chuyển sang đối diện với gương soi, động tác trong tay cũng không ngừng, anh nâng thân thể cô lên, để cho cô có thể thấy tiểu huyệt của mình dâm đãng một cách rõ ràng, bị ngón tay anh cưỡng gian phun ra bao nhiêu là nước.

“Lẳng lơ, em nhìn em xem dâm cỡ nào! Dâm nữ! Thật sự không muốn sao?”

Chu Dao nhìn lên gương, trong đó hiện ra hình ảnh một người đàn ông cao lớn đang ôm một cô gái nhỏ trong ngực, tư thế hai người liền kề không kẽ hở, thân dưới không còn một mảnh vải che đậy, hai chân cô gái quấn lấy vòng eo rắn chắc của anh với dáng vẻ dựa dẫm ỷ lại, còn tay của anh ta lại đang đâm chọt vào tiểu huyệt đáng yêu ngập nước của cô gái một cách điên cuồng, kéo theo không biết bao nhiêu dâm dịch chảy tí tách xuống mặt đất.

Chu Dao vội vàng xoay đầu đi, không dám nhìn cảnh tượng dâm đãng đó, cô cảm giác mình rất phóng túng ti tiện, rất giống với câu nói lẳng lơ từ miệng anh.

Trình Nghị nghiêm giọng: “Dâm thật! Dâm nữ! Phóng đãng! Ăn ngón tay ông cũng vui vẻ như vậy!”

“Em .. Em không có dâm ..”

Chu Dao bị những lời thô tục của anh làm nhục, cô cảm thấy thẹn không nói thành lời, vùi vào lòng ngực anh nức nở.

Ngón tay anh rất dài, lại thô bạo, ngang ngược khuấy đảo bên trong cơ thể cô, còn mang đến cho cô một sự sung sướng mạnh mẽ và đáng sợ.

Trình Nghị thả cô xuống, thô bạo lôi kéo quần áo còn lại trên người cô xuống, giày cao gót cô mang đã rơi từ lâu.

Trên người anh còn mặc áo, mà cô thì trần truồng đứng trước mặt anh, đôi mắt hạnh mông lung ngập tràn tình dục, gương mặt xinh đẹp đã đỏ hồng, cái miệng nhỏ nhắn thở hổn hển, xấu hổ ôm ngực, bên dưới, nước trong tiểu huyệt vẫn còn chảy dài theo bắp đùi rơi xuống đất.

Dưới ánh đèn vàng nhạt trong phòng thử đồ, da thịt cô trắng nõn tựa như bánh gato mới ra lò, thơm mềm ngào ngạt, ngon miệng vô cùng, ngay cả Trình Nghị đây là người không thích ăn đồ ngọt cũng không kiềm được nước miếng, muốn nhào tới cắn một ngụm thật lớn.

Trình Nghị liếm liếm môi, fuck! Dâm nữ này đúng thật cmn quá ngon~~

Chu Dao muốn chạy trốn, nhưng tay chân cô mềm nhũn rả rời, lại thêm phòng thử đồ này nhỏ như vậy còn anh thì lại rất to con, cô chạy hai bước đã bị anh tóm lại, xách lên như xách gà con.

“Trốn cái gì?”

Con sói đói hung hăng này không cần tốn nhiều sức, đã bắt được thỏ con non mềm ngon miệng này rồi.

Thỏ trắng đạp bừa hai ba cái đã phải ngoan ngoãn để anh ôm ngược vào ngực.

Anh giữ lấy hai đùi cô, nâng lên thành tư thế đi tè, để cô đối mặt với gương, cự vậy tím đen dữ tợn, bừng bừng khí thế tiến vào dâm huyệt ngập nước trắng nõn như bánh bao của cô.

Trình Nghị không hề chớp mắt, nhìn trân trối xem thử dâm huyệt này làm thế nào có thể ăn hết cự vật của mình, anh giữ chặt mông cô, không chút thương tiếc, từ từ thả xuống không buông, để nó chậm rãi nuốt lấy gậy thịt đã bành trướng chờ thời tấn công.

Cô gái rút vào người anh, vòng eo thon nhỏ mong manh như liễu, hai bầu ngực sữa no tròn lắc lư, nhũ hoa xinh đẹp đỏ bừng, thật sự đẹp như quả cherry trang trí trên bánh gato, bánh bao giữa hai chân chảy ra một lớp bơ trong suốt ngậm lấy đỉnh đầu cự vật của anh.

Cảnh tượng này vừa dâm đãng vừa thơm ngon ngọt ngào.

Trình Nghị nghiến răng: “Lẳng lơ! Toàn thân em đều là mùi vị dâm dục! Cái miệng nhỏ bên dưới còn còn biết chảy nước, mở rộng ra ăn thịt người ta này.”

Bị anh bày ra tư thế như vậy cô rất xấu hổ không chịu được, Chu Dao nhắm mắt không dám nhìn.

“Hư hư ~~ Anh chậm chút … Chậm chút … Muốn rách ra rồi ….”

Tư thế này khiến sự thâm nhập của anh rất sâu, chỉ mới ngậm vào đỉnh đầu to lớn của anh thôi đã ăn không vô, thật sự cô rất sợ sẽ bị rách nếu chym lớn của anh hoàn toàn đi vào.

“Dâm huyệt của vợ đúng là cực phẩm, sao dễ rách được chứ! Ông đây hận không thể dùng chym lớn chơi cho nát cho hư luôn.”

Trình Nghị vừa mới đâm đầu cự vật vào trong thì đã bị tầng tầng lớp lớp thịt non của cô cản trở, anh cũng không bận tâm, cứ thong thả ung dung đẩy nhẹ đi vào rồi lại rút ra, khiến cho dâm huyệt không thể chịu được nữa, lập tức trào ra một lượng lớn dâm dịch tưới lên đỉnh đầu cự vật để chào đón, rồi ngay lập tức chủ động mở ra đón vật to lớn của anh nuốt vào.

Vật lớn thô to kia cũng không kịp chờ đợi liền đâm vào một cái thật mạnh, vừa dài vừa lớn, đánh thẳng vào tận miệng tử cung của Chu Dao, thô bạo như thể đâm xuyên qua bụng của cô!

Điều này làm cho cô thét chói tai: “A…” đau đến mức rơi nước mắt, tên lưu manh này thật sự muốn chơi nát cô mới vừa lòng.

Trình Nghị nhìn cô nhăn mày nhắm mắt, từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt chảy xuống dưới, dáng vẻ yếu ớt mong manh không nơi nương tựa, suy nghĩ hung ác trỗi dậy, bản chất sói xám bộc lộ.

“Mở mắt ra nhìn cử chỉ dâm đãng của mình đi.”

Chu Dao vẫn nhắm chặt hai mắt, lắc đầu không thôi.

Anh hù dọa cô: “Em còn không chịu mở mắt ra nhìn là anh sẽ  ôm em thế này đi ra ngoài, để cho người khác thấy em dâm đãng đến cỡ nào!”

Anh nói xong, lập tức xoay người giả vờ như muốn đi ra ngoài, Chu Dao sợ hãi vội vàng mở mắt, cô tin, tên lưu manh này nói không chừng sẽ thật sự ôm cô ra ngoài với tư thế khó coi này.

“Hu hu… Nhìn, em nhìn …”

Cô run rẩy nhìn về phía gương, cô gái bên trong chính là cô sao?

Toàn thân cô trần truồng bị một người đàn ông ôm trước ngực, hai chân mở rộng ra, tiểu huyệt ngập nước cũng lộ ra ngoài, mà tiểu huyệt còn đang ngậm lấy vật màu tím đen to lớn kinh người.

 Trình Nghị nhìn cô gái trong gương, cười dâm một cái.

“Ha ha, vợ anh ngoan quá!”

Ánh mắt kia nóng bỏng vô cùng, giống như một hang động tối tăm ăn thịt người, muốn hút cô vào trong, Chu Dao sợ hãi run cầm cập.

Khi thắt lưng anh đẩy lên, cả thân thể cô đều bị anh thả xuống, buộc cô đón nhận lấy cự vật của mình, đâm thẳng vào trong cạy mở tử cung của cô ra, sức mạnh cánh tay của đàn ông thật đáng sợ, tốc độ nhanh đến mức dường như muốn ném cô bay ra ngoài, Chu Dao sợ quá, phải quấn chặt lấy anh, e ngại sự sung sướng ngập đầu này.

“Trình Nghị…Trình Nghị …. Hư hư hư … Anh chậm một chút.. Ưm hư … Em sợ …”

Cô sợ sự sung sướng lan tràn khắp cơ thể này, cô càng sợ người đàn ông đã mang khoái cảm này đến cho cô, cô dần dần đã không còn không chế được tình cảm cũng như dục vọng của bản thân, chỉ đành bất lực rúc vào lòng ngực dày rộng của anh mà chìm đắm, trái tim cũng phập phồng bay bổng theo anh.

Không thể dừng lại được, trái tim cũng không dừng được.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 57 times
Been thanked: 5081 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 11:41

Chương 23: Bị anh xx đến mức tiểu đầy đất.

Trình Nghị nghe thấy lần đầu tiên dâm nữ này gọi thẳng tên mình, thú tính trong anh dần lắng lại, lý trí chậm rãi quay về, hiện tại anh vui đến mức muốn bay lên, nghĩ bụng sẽ cắm gậy thịt và hai túi da kia nhét hết vào trong thân thể cô.

Không được, như thế còn chưa đủ, anh muốn cả người anh cũng sẽ nhét vào thân thể non mềm của cô gái trước ngực này, máu thịt hòa làm một với cô.

Giọng anh trầm khàn đầy dụ dỗ: “Vợ ơi, ngoan, gọi tên anh đi.”

Chu Dao vừa khóc nức nở vừa nũng nịu kêu lên: “Trình Nghị, hức hức ~~ Trình Nghị, Trình Nghị ~~”

Lần đầu tiên anh nhận ra, tên của mình từ miệng cô kêu ra lại dễ nghe đến như vậy.

Cô gái trong lòng nũng nịu gọi tên, thật sự giống như liều thuốc tiên, có thể trấn an bản tính hung tàn của tên sói này.

Động tác của gã sói xấu xa này dịu dàng hơn rất nhiều, không còn hung hăng càn quấy cơ thể cô nữa mà chậm rãi thả cô ngồi lên cự vật của mình, đỉnh đầu to lớn cẩn thận dò xét bên trong, chạm vào một viên thịt tròn trịa nhô ra, lập tức nó nhẹ nhàng cọ vài cái, thành thịt nhạy cảm trong cô càng quấn chặt lấy gậy thịt to khỏe của anh không buông.

Anh vô cùng hài lòng, liên tục nói: “Ngoan quá, ngoan quá, vợ anh thật ngoan!”

Hai túi thịt thỉnh thoảng nhét vào khe mông, tiếp xúc thân mật với cúc hoa rụt rè của cô.

Nóng bỏng và ấm áp khiến cúc hoa cũng nhíu chặt lại.

Đã làm tình với anh mấy lần, lần này là dịu dàng nhất, từ lúc bắt đầu, gã lưu manh cục mịch này luôn nghĩ đến cảm thụ của cô, thân thể không ngừng được nhưng trái tim cũng có thể cảm nhận được sự dịu dàng hiếm có của anh.

Nước mắt Chu Dao dần dần ngừng rơi, cô nằm trong ngực anh, híp mắt nhìn vào gương, nhìn thấy bụng dưới của mình, gồ lên một khối dài rất rõ ràng, đó chính là cự vật cường tráng đang chôn trong thân thể cô.

Ngay lúc này, bên ngoài có tiếng nói vang lên: “Chủ tiệm đâu rồi, không có đây sao?”

Giọng nói đột ngột vang lên khiến Chu Dao sợ căng cứng cơ thể, cố sức đánh vào tay anh để anh dừng lại, nhưng sói đói Trình Nghị này làm sao có thể ngừng dễ dàng như vậy được, chẳng những không mà anh còn cố ý tăng nhanh tốc độ, hung hăng ra vào nhiều lần, bầu ngực sữa no tròn lắc lư lên xuống, hai túi trứng to bự va chạm vào mông cô vang lên tiếng bành bạch.

Chu Dao căn môi khóc ‘ư ư” tên cầm thú này lại cố ý đụng vào viên thịt nhỏ nhô ra của cô, cảm giác kích thích chất chồng lên nhau đạt đến cực điểm, chỉ cần hơi chạm vào cũng có thể khiến cô tan vỡ.

Điểm mẫn cảm nhất kia của cô bị anh chạm vào lần nữa, khoái cảm ngất trời lập tức ập đến, thân thể cô mất ý thức hoàn toàn, đầu óc trống rỗng, lơ lững như đang ở trên mây.

Chu Dao đột nhiên mở to mắt, vật to lớn bên trong được kéo ra ngoài, tiểu huyệt co thắt dữ dội, niệu đạo cũng mở ra, một dòng nước màu vàng nhạt bắn thẳng lên gương đối diện! Tưới lên gương bị dội ngược lại, nước tiểu văng lên trên đùi Trình Nghị không ít.

Nước mắt không ngừng rơi xuống, cô che miệng thật chặt, nuốt những tiếng thét cao trào vào trong bụng, sau khi phun ra cô ngã vào lòng Trình Nghị run lẩy bẩy, bên dưới còn phun ra một ít nước tiểu, dòng nước chảy dài trên mặt đất tụ lại thành một vũng, một mùi tanh khai nhàn nhạt tràn ngập phòng thử quần áo.

Người khách bên ngoài dường như nghe được tiếng va chạm phành phạch của vật gì đó, liền đi thêm mấy bước đến gần cửa phòng thay quần áo, hỏi: “Chủ tiệm có đây không?”

Vẫn không có người trả lời, cô ấy dường như cũng không còn nghe tiếng va chạm kia vang lên nữa.

Trinh Nghị bị tiểu huyệt của cô thít chặt muốn bắn ra ngoài, anh bắt đầu chậm rãi thong thả kéo ra đưa vào lối hành lang ướt sủng nước tiểu, thân thể cô gái nằm trước ngực anh lại vô thức co rút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vươn đầy nước mắt, anh bèn cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô một cái.

“Lạ kỳ, cửa mở mà không có người.”

Vị khách bên ngoài lầm bầm vài tiếng rồi rời đi.

Chỉ cần cô ấy đến gần thêm vài bước chân, là có thể nhìn thấy bà chủ cửa hàng đang ở trong phòng thử quần áo, bị một gã đàng ông cao lớn ôm trong ngực với tư thế cho bé đi tè, bên dưới còn ngậm chặt lấy gậy thịt của anh ta không nhả, bị người ta xx đến mức phun nước tiểu đầy đất.

Trình Nghị nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài đã đi xa, cong khóe miệng: “Kích thích thế sao, dâm nữ sướng quá tè luôn rồi.”

Chu Dao lấy lại tình thần, bản thân mình thế mà lại bị tên lưu manh này xx điên cuồng, đã vậy còn tiểu đầy đất, cô xấu hổ và giận dữ, toàn thân run rẩy không ngừng.

Hơn nữa, lưu manh kia lại còn nói bên tai cô những lời còn táo bạo hơn: “Dâm nữ tiểu đầy đất rồi kìa!”

 
Đúng thật là không muốn sống nữa, cô ôm mặt không muốn nhìn ai, lắc đầu gào khóc: “Hu hu… Đừng nói nữa … Đừng nói nữa …Hu hu hu …”

Cô muốn anh đừng nói nữa thì anh càng nói nhiều hơn, lôi hết những lời dâm đãng xấu xa ra để nói.

“Vợ anh đi tiểu thật đẹp! Nước tiểu văng rất xa!”

“Chậc chậc… Mùi nước tiểu của vợ khai thật!”

“Thấy chym lớn của anh lợi hại không, chơi em đến mức đi tiểu luôn!”

“Chơi chết em, dâm nữa này! Chơi nát tiểu huyệt vì sướng mà phun tiểu này của em!”

“Chơi cho nó ngoan ngoãn ăn hết con cháu của anh!”

Anh thô bạo đẩy vào khiến cô muốn bay ra ngoài, nhưng cự vật to lớn kia lại đâm thẳng vào tử cung, sau đó tất cả tinh dịch nóng bỏng cũng phun ra.

“A~~~”

Tinh dịch mạnh mẽ càn quét tử cung, Chu Dao đang còn trong dư vị cao trào, tiểu huyệt lại bắn ra dâm dịch trong suốt, là âm tinh của phái nữ.

Toàn thân Chu Dao như có dòng điện chạy qua, cô choáng váng đầu óc, cả cơ thể cũng tê liệt, chỉ có thể rên rỉ ư hư.

Trình Nghị kéo cự vật vừa phun trào ra ngoài, miệng huyệt của cô còn giữ hình hình như quả trứng, không có đồ vật ngăn chặn, cho nên tinh hoa trắng đục bên trong cũng ồ ạt chảy xuống, hoà làm một với nước tiểu khi nãy của cô.

Anh ôm cô lại thành mặt đối mặt, đẩy cự vật chưa mềm xuống của mình vào trong dâm huyệt ngập nước của cô.

Chu Dao đã trãi qua mấy lần cao trào, thân thể run rẩy mất sức, mặc cho anh muốn làm gì thì làm, tiểu huyệt hết lần này đến lần khác ăn tinh dịch no căng, bụng nhỏ cũng bắt đầu gồ lên.

 
Đến mười giờ rưỡi, tiếng chuông của cửa hàng bách hóa vang lên, Trình Nghị mới thỏa mãn bắn ra một lần nữa.

Anh giúp cô mặc lại quần áo, bra và quần nhỏ thì không cho cô mặc, anh ôm cô đặt trên ghế sofa nghỉ ngơi còn anh thì đi dọn dẹp. Vừa quét dọn vừa nhìn cô chăm chăm, gương mặt tục tằng cương nghị chứa nụ cười vui vẻ, vẻ mặt thỏa mãn vì được ăn uống no say.

Chu Dao giận không muốn nhìn gương mặt xấu xa kia, tên lưu manh này là sói đói là cầm thú! Hại cô không thể kiềm chế bản thân mà còn bắn cho cô một bụng tinh dịch, chỉ cần khẽ nhúc nhích là nó lại trào ra, đã thế lại còn không cho cô mặc quần lót.

Lúc rồi khỏi khu mua sắm, Chu Dao cũng không dám bước nhanh, hai chân kẹp chặt lại, phòng ngừa tinh dịch lại chảy xuống.

Cũng có một vài người đi đường nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, như thể tất cả bọn họ đều biết bên trong quần áo cô không mặc gì, tiểu huyệt còn đang chứa một lượng lớn tinh dịch của đàn ông
.

Trình Nghị ôm cô, sờ soạng cái mông tròn một cái, chế nhạo: “Vợ ơi, quần em sao ướt thế này? Lại tiểu nữa à?”

Chu Dao hất tay anh ra, nguýt anh thật dữ tớn, tên lưu manh mặt dày xấu xa! Cô tức giận không muốn để ý đến anh nữa, tự mình đi về phía trước.

Đáng tiếc, hai mắt cô đỏ hồng vì khóc cùng với vẻ mặt phùng má trợn mắt nhìn anh thật sự rất giống bé thỏ, khiến người ta thương yêu.

Trình Nghị cười ha ha, chạy lên mấy bước kéo cô ôm vào lòng.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
A Sắc
Bài viết: 18
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 16:15
Has thanked: 121 times
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 7 2020 13:26

Aaaaa mất máu quáaa nhưng thích 🤣🤣😘

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 378
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 57 times
Been thanked: 5081 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 7 2020 15:48

Chương 24. Sớm muộn gì ông cũng kéo em đi lãnh chứng.
 
Ngày hôm sau cô cũng không dám đến cửa hàng, sợ Tiền San lại phát hiện điều kỳ lạ gì, bây giờ đối với cô mà nói, thì phòng thử đồ chính là bóng ma lớn nhất trong đời cô.
 
Trình Nghị còn cố ý đùa cô: “Vợ ơi, hôm qua anh quên mất không có lau dọn phòng thử đồ.”
 
Đầu Chu Dao như muốn nổ tung, sợ hãi nói: “Vậy làm sao bây giờ? Để Tiền San nhìn thấy thì phải làm sao?”
 
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sợ sệt của cô, anh cười vang: “Vợ anh ngốc quá, đùa em chút thôi mà.”
 
Chu Dao thật sự bị anh dọa cho choáng váng rồi, cô lo đến mức nước mắt cũng chảy ra, tức giận cắn môi, cô không muốn nói chuyện với anh nữa.
 
Anh lái xe đưa cô đến cửa hàng, cả đường đi cô chẳng thèm liếc mắt nhìn anh một cái, Trình Nghị sờ sờ lỗ mũi nghĩ, lần này đúng là chơi hơi lố, trêu dâm nữ nhà mình tức giận rồi.
 
Anh xuống xe với cô, muốn nói vài lời dỗ dành nhưng một câu đánh chết cũng không nghĩ ra.
 
“Khụ khụ, sau nãy sẽ không đè em 'làm' ở phòng thử đồ nữa.”
 
Lời ra miệng lại là những lời thô tục không đứng đắn.
 
Chu Dao đi trước cũng không thèm để ý đến anh.
 
Đến cửa hàng, Tiền San thấy đi bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh: “Chị Dao Dao, anh này là bạn trai của chị sao?”
 
Nghe thấy cô bé này gọi mình như thế, Trình Nghị cười cười không nói nhìn Chu Dao.
 
Lúc mới quen nhau chat X video anh có hỏi tên cô, Chu Dao thuận miệng nói một cái tên giả cho anh, cô nhìn anh với vẻ tức giận, định quay đầu sang chỗ khác không nhìn anh.
 
Tiền San cảm giác cô vừa hỏi một câu, bầu không khí giữa hai người lập tức kỳ lạ, chẳng lẽ mình nói gì sai?
 
Trình Nghị cười cười: “Chào em, anh là bạn trai của cô ấy.”
 
Chu Dao há hốc miệng, cuối cùng vẫn thuận theo anh thì hơn.
 
Thật ra Trình Nghị đã biết cô dùng tên giả đối phó với mình từ lâu, người có lá gan chuột nhắt này làm gì dám nói thật với anh.
 
Đợi đến tối lúc đón cô về nhà, anh xòe tay ra trước mặt cô: “Đưa thẻ căn cước cho anh.”
 
Chu Dao với vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn anh, không hiểu anh đột nhiên đòi thẻ căn cước làm gì.
 
“Chúng ta đã làm tình biết bao nhiêu lần rồi, ông đây còn chưa biết tên em.”
 
Chu Dao lắc đầu: “Không đưa…”
 
Trình Nghị lấy thẻ căn cước của mình trong ví ra, đưa đến trước mặt cô, hất cằm: “Này, em, dâm nữ lẳng lơ nhát gan, ông đây sớm muộn cũng sẽ lãnh chứng với em, sợ gì chứ.”
 
Trên mặt Chu Dao bừng nóng lên như lửa đốt, trong ngực dường như có thứ gì đó dâng lên, lúc này cô mới chịu lấy thẻ căn cước trong túi xách ra đưa cho anh.
 
Nhận lấy thẻ của anh, cô thấy người con trai trong đó đang mím môi, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, đầu cắt tóc đinh ba phân, ngắn ngủn sát da đầu, cả người toát ra vẻ lưu manh.
 
Thế mà anh lại lớn hơn cô chín tuổi, Chu Dao nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, khuôn mặt ngang ngạnh vẫn còn rất trẻ trung.
 
Trình Nghị cẩn thận xem thẻ căn cước của cô, Chu Dao, người mà anh đã ăn vào bụng nhiều lần. Trong ảnh, cô còn rất nhỏ, khi chụp ảnh cười cũng không được tự nhiên, lộ ra hai lúm đồng tiền xinh xinh.
 
Chu Dao nhát gan lại mẫn cảm, nhưng cô để anh xem thẻ căn cước, đây chứng minh cô đã mở rộng trái tim.
 
Tuy đã làm tình nhiều lần, cũng coi như đang sống chung, nhưng bây giờ bọn họ chỉ mới chính thức xác định quan hệ nam nữ.
 
Trong nhà có thêm một người, thay đổi rất rõ rệt, trên giường nhiều hơn một cái gối, toilet lại có thêm một bàn chãi đánh răng và khăn lông, trên kệ rửa mặt vốn chỉ có đồ dùng mỹ phẩm của phụ nữ nay đã kèm theo sữa tắm và dao cạo râu của đàn ông.
 
Vô thức, trong nhà có thêm hơi thở của người khác, dường như trái tim vô thức khắc ghi một bóng hình, người đàn ông kia mạnh mẽ lại hung hăng xông vào cuộc sống của cô, đã đóng dấu cô thuộc về anh.
 
Trước đây, Chu Dao một mình đi ngủ và thức giấc, bây giờ mới biết, thì ra có người cùng ngủ chung, cùng nhau thức dậy đón ngày mới, cảm giác thật sự tốt biết bao.
 
Không còn cô đơn một bóng, cho dù đêm khuya thức dậy cũng không sợ hãi, bởi vì có một vòng tay ấm áp cho phép bạn chui vào trong để chạy trốn ác mộng.
 
Mà người đàn ông kia, cho dù mơ ngủ cũng sẽ theo bản năng ôm lấy cô, vỗ về lên lưng cô, nhỏ giọng: “Vợ, ngủ đi, ngoan.”
 
Chu Dao vùi trong lồng ngực ấm áp của anh, bị những lời dỗ dành rơi vào giấc ngủ.
 
Cách ở chung của bọn họ đã trở nên giống với những cặp đôi yêu nhau, không đúng, không giống như người yêu mà giống vợ chồng hơn.
 
Người kia vì công việc đi sớm về trễ, có khi sáng sớm Chu Dao làm bữa sáng cho anh ăn, còn thuận tiện làm cơm trưa đóng hợp cho anh mang theo, buổi tối anh đến cửa hàng đón cô rồi cùng nhau về nhà.
 
Anh còn đến làm thẻ đậu xe cả năm ở khu nhà cô, mỗi lần Chu Dao ra ngoài, bảo vệ chung cư đều nói chồng cô hôm nay cũng ra ngoài sớm.
 
Có lúc, bọn họ rảnh rỗi sẽ ăn cơm chiều ở nhà, ăn xong, Trình Nghị đưa cô xuống dưới lầu tản bộ, hàng xóm nhìn thấy họ đều hỏi: “Tiểu Dao, đây là nhân khẩu mới nhà cháu à?”
 
Chu Dao đỏ hồng khuôn mặt: “Dạ, đúng ạ.”
 
Người đàn ông kia đứng bên cạnh mang vẻ mặt tươi cười nhìn cô, tế bào khắp cơ thể anh không giấu được sự hài lòng, không còn một mình dày mặt đơn phương nữa, lần đầu tiên cô ấy thừa nhận quan hệ của họ trước mặt người ngoài.
 
“Dáng dấp đẹp trai thật, hai đứa xứng đôi quá.”
 
Trình Nghị cười tươi trả lời: “Vợ cháu xinh đẹp, còn cháu thì thô lỗ cộc cằn.”
 
Chu Dao đỏ mặt, đứng bên cạnh mím môi cười, lộ ra hai lúm đồng tiền xinh đẹp.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin